- Lúc chị ph/ạt tôi đứng nghiêm dưới nắng gắt ba tiếng, Tề Chi Ngang có ở bên cạnh chị không? Lúc chị nói với tôi rằng 'thằng con trai nào mà chẳng vài lần đ/au bụng', là cậu ta cầm d/ao kề cổ chị à?"
Lâm Ngữ Khê mím ch/ặt môi.
- "Lúc đó chị chỉ đơn giản là thấy tôi không quan trọng đến thế thôi," tôi nói, "Chị thấy con trai nhà họ Giang được nuông chiều nên yếu ớt, chị thấy ph/ạt tôi thì chị có thể lập uy, chị thấy dù sao tôi cũng là hôn phu của chị, chạy không thoát, nên chị đối xử với tôi thế nào cũng được. Lâm Ngữ Khê, từ đầu đến cuối người khiến tôi tức gi/ận không phải là Tề Chi Ngang, mà là chị."
Da mặt chị ta trắng bệch, ngón tay buông lỏng chiếc hộp, bề mặt nhung bị bấm thành mấy vết lõm sâu.
- "A Dật..." Giọng chị ta khản đặc đến mức đáng thương.
- "Đừng gọi thân thiết như vậy." Tôi lùi lại một bước, "Giữa chúng ta, kể từ ngày chị bắt tôi dù có ngất cũng phải ngất ngay trong hàng ngũ, thì chẳng còn gì nữa rồi."
Tôi quay người bỏ đi.
Đến góc rẽ, điện thoại rung lên, là tin nhắn của Khương Cửu:
- "Vừa nãy thấy em nói chuyện với Lâm Ngữ Khê, chị ta không làm khó em chứ?"
Tôi trả lời: "Không ạ. Chị ta định làm khó, nhưng bị em m/ắng cho không còn đường lui rồi."
Khương Cửu gửi một biểu tượng giơ ngón cái, rồi nhắn thêm một tin:
- "Tối nay chú dì nói có bữa cơm gia đình, bảo chị cùng đi. Em nghĩ sao?"
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn đó vài giây, gõ phím:
- "Chị là chị gái em."
Chị ấy trả lời ngay: "Đâu phải ruột th!t."
Tôi cười nhẹ, nhét điện thoại vào túi.
Khi đến cửa căn tin, Khương Cửu nhảy xuống từ bậc thềm, đứng trước mặt tôi, vươn tay tháo mũ của tôi ra đội lên đầu mình.
Ánh nắng chiếu từ phía bên cạnh, đáy mắt chị ấy tràn đầy ý cười:
- "Giang tiểu thiếu gia, cho chị một câu trả lời chắc chắn, theo đuổi em được không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn chị ấy, ánh nắng làm tôi nheo mắt lại.
- "Được." Tôi nói, "Nhưng phải bắt đầu từ việc mời em đi ăn lẩu đã."
Chị ấy tháo mũ xuống đội lại lên đầu tôi, vươn tay vò rối tóc tôi:
- "Đi thôi, tối nay lẩu chị mời."
- "Còn bữa cơm gia đình thì sao?"
- "Ăn lẩu xong rồi mới đi ăn cơm gia đình." Chị ấy nói một cách đương nhiên, "Thứ tự không thể lo/ạn được-- theo đuổi người ta trước, rồi mới gặp phụ huynh sau."
Tôi đ/á chị ấy một cái, chị ấy không né, cười đến mức đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết.
Trên bãi đất trống phía sau căn tin, những lá cờ màu của đợt huấn luyện vẫn chưa được thu dọn, gió thổi làm những lá cờ kêu phần phật.
Từ xa vọng lại tiếng hát hợp xướng của các phân đội khác, hòa lẫn tiếng ve kêu buổi chiều tà, nghe không rõ ràng lắm.
Tôi kéo thấp vành mũ xuống, che đi vành tai đang nóng bừng.
- "Khương Cửu, nếu chị theo đuổi em được một nửa rồi lại chạy về bộ đội thì sao?"
Chị ấy đi bên cạnh tôi, bước chân khựng lại, nghiêng đầu nhìn tôi:
- "Vậy thì em đi cùng chị về bộ đội."
- "Ai thèm đi bộ đội với chị chứ."
- "Vậy chị đi đâu em ở đó, dù sao thì em cũng không thoát khỏi chị đâu."
Tôi quay đầu đi không nhìn chị ấy, nhưng khóe miệng không sao ngăn được ý cười.
Điện thoại trong túi lại rung lên, tôi rút ra liếc nhìn, là tin nhắn từ số của Lâm Ngữ Khê, chắc là lấy một số khác từ trong danh sách đen gửi đến.
Một đoạn rất dài, câu cuối cùng là:
- "A Dật, chị sẽ đợi em."
Tôi không đọc hết, xóa thẳng.
Rồi lại cho số mới đó vào danh sách đen.
Khương Cửu đi bên cạnh tôi huýt sáo, giai điệu là bài hát tôi từng ngân nga trước đây.
Ánh hoàng hôn kéo dài cái bóng của chị ấy, trải dài nghiêng nghiêng bên chân tôi.
Tôi bước một bước, giẫm lên cái bóng ấy.
Chị ấy không để ý, vẫn đang thổi bài hát đó với những nốt nhạc sai lệch hoàn toàn.
Tôi cúi đầu cười nhẹ.
Thôi vậy, không nói cho chị ấy biết đâu.