Chu Đình vỗ tay, nhìn mẹ tôi: "Chủ tiệm Khương, một mình nuôi con làm ăn không dễ dàng gì."
"Phố này nước sâu lắm, sau này có phiền phức gì, cứ tìm tôi."
Đợi đám l/ưu ma/nh chạy xa, mẹ tôi mới thu cây gậy sắt về dưới quầy.
"Đa tạ ý tốt của đội trưởng Chu, làm ăn cốt ở hòa khí sinh tài, nhưng gặp kẻ cư/ớp tiền thì tôi cũng không phải hạng dễ b/ắt n/ạt, tự nhiên có cách bảo vệ mẹ con tôi."
"Tiền còn lại ở trên bàn, làm phiền anh kiểm lại cho."
Kể từ sau khi ly hôn, mẹ tôi đã hiểu ra một điều.
Chỉ có bản thân mới là chỗ dựa vững chắc nhất.
Chu Đình nhìn bà thật sâu, nhét tiền vào túi rồi xoay người lên xe.
Ngày tháng trôi qua êm đềm, mẹ đưa tôi đến cửa hàng bách hóa m/ua văn phòng phẩm.
Khi đi ngang qua quảng trường huyện, tôi nghe thấy tiếng ch/ửi bới thô tục truyền đến từ phía trước.
Một người đàn ông trung niên tóc tai bết bát, mặc quần áo rá/ch rưới, đang túm ch/ặt lấy một người phụ nữ mặt mày hốc hác mà đá/nh.
"Con sao chổi này! Nếu không phải tại cô quyến rũ tôi, thì làm sao tôi phải vào tù? Chính cô đã hại tôi ra nông nỗi này, đưa tiền đây!"
Người phụ nữ cũng không vừa, cắn mạnh vào cổ tay gã, ch/ửi bới thậm tệ: "Hạ Siêu Anh, đồ vô dụng! Lúc đầu không phải chính anh nói muốn gi*t ch*t đứa con gái phá của kia, cầm tiền đưa tôi đi về phía Nam, cho tôi ở biệt thự, đi xe sang sao?"
"Giờ tôi đi b/án m/áu cũng chẳng ai cần, anh còn hỏi tôi đòi tiền?"
Thật không ngờ đó chính là Hạ Siêu Anh và Vương Thái Phân.
Vương Thái Phân là đồng phạm nên chịu án nhẹ hơn.
Chỉ ngồi tù hai năm đã được thả ra.
Hạ Siêu Anh vì trong tù đá/nh nhau gây rối nên bị kéo dài thời hạn, mới được thả cách đây hai ngày.
Cả hai giờ đây không chỉ trắng tay mà còn mang tiếng x/ấu xa.
Đến cả việc ra bến tàu bốc vác cũng không ai nhận.
Hạ Siêu Anh vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy mẹ tôi đứng cách đó vài bước.
Mẹ tôi mặc chiếc áo khoác dáng dài màu be c/ắt may tinh tế, tóc uốn lượn sóng thời thượng.
Tay dắt tôi đang mặc váy công chúa, trắng trẻo m/ập mạp.
Sự tự tin và sung túc toát ra từ trong ra ngoài đó đã đ/âm thẳng vào mắt Hạ Siêu Anh.
Gã há hốc miệng, bò lồm cồm lao đến.
"Khương Hồng! Khương Hồng, em tha thứ cho anh đi!"
"Anh biết mình sai rồi, giờ em giàu có như vậy, em giúp anh một tay, chúng mình tái hôn được không?"
Mẹ tôi dứt khoát dắt tôi lùi lại một bước.
Hạ Siêu Anh vồ hụt, ngã nhào xuống đất vô cùng chật vật.
Gã không màng đến đ/au đớn, mà dán mắt vào đôi giày cao gót da cừu đen bóng loáng dưới chân mẹ, ánh mắt đầy tham lam và toan tính.
"Hồng à, em nể tình Thần An mà giúp anh đi!"
"Mấy ngày nay anh toàn ngủ ở gầm cầu, đến miếng cơm nóng cũng chưa được ăn!"
"Thần An đã mấy năm không gặp bố rồi, chẳng lẽ nó không nhớ bố sao?"
Thấy mẹ tôi vẫn dửng dưng, gã thuần thục lấy tôi ra làm cái cớ.
Vương Thái Phân bên cạnh nhìn cách ăn mặc hiện tại của mẹ tôi, ánh mắt gh/en tị như muốn phun lửa.
Nhưng ả cũng biết rõ tình cảnh hiện tại của mình, bỗng "bộp" một tiếng quỳ xuống, học theo điệu bộ bạch liên hoa ngày xưa, gào khóc:
"Chị Khương Hồng, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của em! Anh Hạ trong lòng vẫn còn chị mà!"
"Dù sao hai người cũng là vợ chồng, làm gì có th/ù nào để qua đêm?"
"Sau này chị cứ sống tốt với anh Hạ, em tuyệt đối không làm phiền hai người nữa!"
Người vây xem ngày càng đông.
Thời đại này, mọi người luôn có thói quen khuyên hợp không khuyên tan.
Thậm chí có mấy bà thím bắt đầu chỉ trỏ, thì thầm những câu sáo rỗng như "vợ chồng trăm năm nghĩa cũ".
Mẹ tôi nhìn đôi nam nữ dưới đất, lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp, nhẹ nhàng ném xuống trước mặt Hạ Siêu Anh.
"Tôi giờ là chủ tiệm Khương, xưởng của tôi đang thiếu vài công nhân thời vụ làm công việc dọn phân và cọ rửa nhà vệ sinh, lương một đồng một ngày."
"Nếu muốn làm thì đến địa chỉ trên tìm bảo vệ đăng ký, còn không thì cút xa ra, đừng làm bẩn mắt tôi."
Hạ Siêu Anh nhìn tấm danh thiếp dưới đất, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
"Khương Hồng! Cô đừng có mà quá quắt! Tôi là chồng cũ của cô, cô bắt tôi đi dọn phân sao?!!"
Tôi thò đầu ra từ sau lưng mẹ, chớp chớp đôi mắt ngây thơ.
"Chú ơi, chẳng phải chú nói chú không có cơm ăn sao? Dọn phân một ngày m/ua được mười cái bánh bao to đấy ạ."
"Chú không chịu đi, có phải là vẫn muốn tr/ộm tiền c/ứu mạng của người khác để m/ua th!t kho tàu không ạ?"
Tôi không muốn nhận gã làm bố, cách xưng hô tự nhiên đổi từ "bố" thành "chú".
Đúng lúc này, trong đám đông có người nhận ra Hạ Siêu Anh.
"Ôi chà, đây chẳng phải là Hạ Siêu Anh ở xưởng dệt, kẻ từng tr/ộm tiền c/ứu mạng của vợ con để nuôi nhân tình đó sao!"
"Phi! Đồ s/úc si/nh, còn mặt mũi nào đến đòi ăn nhà vợ cũ?"
"Tôi thấy cho nó đi dọn phân là còn quá nhẹ đấy!"
Dư luận xoay chiều trong chớp mắt.
Những bà thím vừa nãy còn khuyên hợp không khuyên tan đều im bặt, lặng lẽ lùi lại phía sau.