Tôi đóng nắp bút, ánh mắt đầy kiên định.

"Nhà máy của mẹ hiện đã chạm đến ngưỡng bão hòa, lợi nhuận từ gia công sản xuất truyền thống sẽ ngày càng mỏng đi."

"Con học tài chính, sau này giúp mẹ thực hiện các hoạt động vốn, đưa thương hiệu Hồng Niệm vươn ra thị trường nước ngoài."

Mẹ đặt tách cà phê xuống, bước đến trước mặt tôi, trao cho tôi một cái ôm thật ch/ặt.

"Được, con gái của Khương Hồng ta phải có bản lĩnh này mới đúng."

Ngày khai giảng đại học, đích thân mẹ lái xe đưa tôi đến trường.

Xe dừng trước cổng trường, tôi xuống xe bắt đầu xách hành lý.

Từ khóe mắt, tôi thoáng thấy một ông lão tóc bạc phơ đang lục lọi tìm chai nhựa trong thùng rác cách đó không xa.

Ông ta c/òng lưng, mắt phải đục ngầu, đi đứng khập khiễng.

Đó là Hạ Siêu Anh.

Những năm qua, vì đủ loại thói tr/ộm cắp vặt vãnh, gã đã vào tù ra tội không biết bao nhiêu lần.

Sau khi ra tù, vì có tiền án nên chẳng làm được việc gì, chỉ có thể dựa vào việc nhặt rác để sống qua ngày.

Gã dường như cảm nhận được điều gì đó, quay đầu nhìn về phía chúng tôi.

Khi gã nhìn thấy mẹ tôi trong bộ âu phục đặt may riêng, khí chất nổi bật, cùng với tôi đang tuổi xuân thì rạng rỡ.

Nửa cái chai nhựa trong tay gã rơi xuống đất.

Gã há cái miệng khô khốc, dường như muốn gọi điều gì đó.

Mẹ tôi hoàn toàn không nhìn thấy gã.

Bà giúp tôi chỉnh lại cổ áo, giọng điệu dịu dàng mà kiên định: "Thần An, đi đi, hãy đi con đường của riêng con."

Tôi gật đầu, kéo vali, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào cổng trường Đại học Phúc Đán.

Trong thời đại tươi sáng này, quá khứ mục nát trong bùn lầy sẽ không bao giờ trở thành hòn đ/á cản đường chúng tôi tiến về phía trước.

Những kẻ từng cố gắng giẫm đạp chúng tôi dưới chân, cuối cùng đều bị chính sự tham lam và giả tạo của bản thân phản phệ.

Còn chúng tôi, sẽ tiến về một thế giới rộng lớn hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị gia đình ruồng bỏ, tôi trở thành người mà họ phải ngước nhìn

Chương 17
Một tuần trước khi tốt nghiệp đại học, tôi nhận được bưu kiện mẹ gửi đến. Mở ra thì toàn là quần áo cũ của em gái, bên trong lớp lót còn có một mảnh giấy ghi: "Quà tốt nghiệp". Tôi nhìn chằm chằm vào mảnh giấy ấy rất lâu, lòng tê dại chẳng gợn chút sóng. Từ khi còn bé đã luôn là như vậy. Em gái học vẽ, lớp ngoại khóa hai mươi tám nghìn một năm, mẹ không chớp mắt lấy một cái. Tôi muốn đăng ký lớp bồi dưỡng Toán học miễn phí của trường, mẹ lại bảo: "Con đi rồi thì ai đón em tan học?" Kỳ thi cấp ba tôi đứng nhất toàn quận, mẹ lại gửi video cuộc thi múa của em gái vào nhóm gia đình. Kỳ thi đại học tôi đỗ vào trường trọng điểm, mẹ chỉ gật đầu, trong khi em gái đỗ vào trường đại học hệ dân lập, bà lại xúc động đến rơi nước mắt. Tôi cứ ngỡ lên đại học ở xa thì sẽ không còn cảm thấy đau lòng nữa. Thế nhưng suốt bốn năm qua, số lần mẹ chủ động gọi điện cho tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay, và cuối mỗi cuộc gọi đều là: "Rảnh rỗi thì nhớ quan tâm đến em gái con nhiều hơn." Bây giờ, ngay cả quà tốt nghiệp bà cũng dùng quần áo cũ của em gái để đuổi khéo tôi. Tôi đóng gói lại bưu kiện, viết địa chỉ hoàn trả lên trên tờ hóa đơn.
Tình cảm
16