“Trước đây ta nào biết, nàng lại là kẻ ích kỷ đến thế.”
Gió thu cuộn lá rụng, lả tả rơi đầy đầu tôi.
Tôi cố gượng cười, nước mắt tuôn rơi: “Dù cho con có ch*t, ngài cũng chẳng mảy may bận tâm sao?”
Tống Tử Kỳ nhìn thẳng vào tôi.
“Xin lỗi, ta không còn n/ợ nàng bất cứ thứ gì nữa.”
“Ta không thể làm trái lòng mình.”
Không n/ợ sao?
Ngày đó lão hầu gia chỉ vào tôi mà hỏi hắn: “Ngươi có nguyện cưới Phù Cừ làm vợ không?”
Chính hắn đã gật đầu đồng ý.
Hai năm trước, hắn và huynh trưởng cùng mắc b/ệnh thời dịch.
Sợ lây lan cho người khác trong hầu phủ, cả hai bị chuyển ra trang trại.
Hầu phu nhân ngày đêm túc trực bên cạnh con trưởng.
Chính tôi đã bất chấp nguy cơ lây nhiễm, ngày đêm chăm sóc hắn.
Huynh trưởng hắn không qua khỏi, còn hắn thì sống sót.
Khi ấy hắn còn nắm ch/ặt tay tôi, chân thành hứa hẹn: “Phù Cừ, cả đời này ta sẽ không phụ nàng.”
Không ngờ lòng người lại dễ thay đổi đến thế.
Nếu đã vậy, tôi phải tìm đường lui cho mình thôi.
Tôi khóc như mưa: “Ta không tin, không tin ngài đã thay lòng.”
“Ngài nhất định là bịa ra một người để dọa ta, trừ khi ngài nói cho ta biết người ngài thầm thương là ai.”
“Nếu không, dù có phải làm ầm ĩ trước mặt bệ hạ, ta cũng sẽ không đồng ý hủy hôn.”
“Người ta thầm thương là nhị tiểu thư phủ Thượng thư, Lý Kh/inh Dung.”
“Nàng ấy có hôn ước với Hiêu Liệt quận vương, sao có thể thầm thương ngài?”
Thân phận thế tử hầu phủ và con trai trưởng của Trưởng công chúa là Hiêu Liệt quận vương chênh lệch quá xa.
Lý Kh/inh Dung sao có thể nhặt hạt vừng mà bỏ quả dưa hấu?
Tống Tử Kỳ đương nhiên hiểu ý tôi.
Mặt hắn đỏ bừng, phản bác: “Nàng ấy đâu có giống nàng, chỉ biết nhìn vào gia thế địa vị!”
Hắn lấy từ trong ngựk ra một bức thư: “Đây là thư tay nàng viết cho ta...”
Tôi liếc nhìn qua.
Giấy Tiết Đào, mực Long Hương.
Đúng là thứ đồ mà chỉ tiểu thư các gia đình quyền quý ở kinh thành mới dùng đến.
Tôi cư/ớp lấy bức thư, vò nát thành một cục rồi vung tay ném thẳng vào hồ sen.
Trong đám lá sen khô héo vang lên một tiếng “bõm” trầm đục.
Sắc mặt Tống Tử Kỳ biến đổi dữ dội, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ chán gh/ét.
“Chu Phù Cừ, nàng dám vứt thư của nàng ấy.”
“Chẳng lẽ nàng nghĩ vứt đi bức thư này là có thể c/ắt đ/ứt mối lương duyên giữa ta và nàng ấy sao?”
Giọng hắn lạnh lùng tột độ, không còn chút dịu dàng nào như trước: “Ta biết ta là người chồng tốt nhất mà đời này nàng có thể tìm được.”
“Nhưng ta đã không còn chút tình ý nào với nàng, đừng có quấn lấy không buông nữa.”
Trương nhị và mấy người kia cười cợt đầy á/c ý: “Chu cô nương, chi bằng cứ c/ầu x/in Tử Kỳ đi, biết đâu hắn nể tình hôn ước nhiều năm, đợi khi người trong lòng vào cửa sinh được đích tử, hắn sẽ nạp nàng làm thiếp.”
“Nàng chỉ là con thứ của một quan viên ngũ phẩm, làm thiếp cho thế tử hầu phủ là đúng thân phận rồi.”
...
Tôi hít sâu một hơi, dùng khăn lau đi nước mắt nơi khóe mắt.
Lùi lại hai bước, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào Tống Tử Kỳ.
“Được!”
“Từ nay về sau, tôi sẽ không quấn lấy ngài nữa.”
Tống Tử Kỳ sững sờ.
Trương nhị và mấy người kia càng ngẩn người, vạn lần không ngờ tôi lại dễ dàng từ bỏ như vậy.
Chân mày Tống Tử Kỳ nhíu ch/ặt hơn: “Chu Phù Cừ, cái trò lạt mềm buộc ch/ặt này không có tác dụng với ta đâu, ta nhấn mạnh lại với nàng một lần nữa...”
Chưa đợi hắn nói xong, tôi nhanh chóng ngắt lời: “Không cần nói nữa, tôi đồng ý hủy bỏ hôn ước.”
“Ngài bội tín bội nghĩa, quên ơn phụ nghĩa thế này, vốn dĩ cũng chẳng phải người tôi muốn gả.”
Tống Tử Kỳ mặt đỏ bừng.
Tôi lại nhìn sang Trương nhị và mấy người kia: “Còn cả các người nữa.”
“Dựa vào bóng mát của tổ tiên để đứng vững, bản thân lại chẳng có lấy một chút tài cán, dù có gia thế cao sang cũng không che giấu được sự hèn hạ, phù phiếm.”
“Dù có nữ tử tranh nhau làm thiếp cho các người, cũng là vì nhìn vào gia thế của các người, tuyệt đối không phải vì ngưỡng m/ộ phẩm hạnh của các người.”
“Có gì mà đắc ý?”
...
Mấy người bọn họ bị tôi m/ắng đến đỏ mặt tía tai.
Định phản bác, nhưng tôi đã quay lưng bỏ đi.
Tống Tử Kỳ hoàn h/ồn, quát lớn sau lưng: “Chu Phù Cừ, ta khuyên nàng về nhà soi gương lại đi.”
“Ta muốn xem sau khi hủy hôn với ta, nàng sẽ gả cho tên phu phen buôn b/án nào.”
Bước chân tôi càng lúc càng nhanh, Thanh Thanh phải chạy theo mới kịp.
“Tiểu thư, người đi chậm thôi...”
“Tiểu thư, người vừa m/ắng thật sảng khoái, nhưng sao người lại khóc?”
Cứ ngỡ đi nhanh hơn thì gió thu có thể hong khô nước mắt trên mặt tôi.
Tôi không muốn khóc vì kẻ hèn hạ.
Nhưng nước mắt lại chẳng thể nào kiểm soát nổi.
Khi về đến lều, cha đang chuẩn bị rời đi.
Ngày mai ông ấy còn phải vào triều.
Tôi lau nước mắt, nở nụ cười tươi đón lấy: “Cha, người về cứ đồng ý việc hủy hôn của hầu phủ đi.”
“Con đã tìm được người chồng tốt hơn rồi.”
Cha nghi hoặc nhìn tôi: “Là ai?”
“Con xin giữ bí mật với cha, nhiều nhất là nửa tháng nữa, con nhất định sẽ bắt người đó đến nhà cầu hôn.”