Tôi thở dài một tiếng, xem ra phải dốc sức với phủ Thừa tướng một phen rồi.
Sau khi Tiêu Cảnh Hạc đưa Lê Ngọc Đường dọn ra khỏi phủ Tướng quân, chỉ còn lại mình tôi ở đó. May thay, tuy họ không cho phép tôi qua lại với người khác, nhưng cũng không cấm tôi về nhà mẹ đẻ.
Thế là, hai mươi ngày sau khi thành thân, nghe ngóng được hành tung của Lê Ngọc Đường, tôi lại một lần nữa bước vào cửa phủ họ Lê.
Cha chưa đi chầu về, trong nhà chỉ có mẹ.
Lê Ngọc Đường tình cờ cũng về, đang ngồi trong vườn nói chuyện gì đó với mẹ.
Hai người trông như mẹ con ruột th!t, đầu kề đầu thì thầm to nhỏ.
Tôi bước chân vào, vừa hay nghe thấy mẹ nói với Lê Ngọc Đường: “Nếu đã có hỷ, phải chăm sóc cho kỹ, ba tháng đầu nhất định phải cẩn thận.”
Lê Ngọc Đường vẻ mặt e thẹn: “Dạ, Cảnh Hạc ca ca che chở cho con, mọi việc trong phủ đều giao cho con sắp xếp. Sợ con mệt, chàng còn thuê thêm mấy người quản sự giúp con.”
Lê Ngọc Đường có th/ai rồi ư? Đúng là trời giúp tôi.
Lại nhớ đến những lời ả vừa nói.
Lúc vào cửa, tôi thấy một kẻ có nốt ruồi lớn ở khóe miệng. Kiếp trước hắn ta hình như đã biển thủ rất nhiều tiền của phủ Tướng quân, phải đến khi tôi phát hiện và dùng biện pháp mạnh mới ép hắn nhả ra hơn nửa. Cũng chính vì vậy mà tên quản sự đó sinh lòng th/ù h/ận, giở trò trong lương thảo, khiến người con trai thứ ba hộ tống lương thảo của tôi bị phán tội ch/ém đầu.
Trong lòng tôi đắn đo, không biết có nên nhắc nhở họ hay không.
Lời vừa đến bên miệng đã bị mẹ ngắt lời.
Mẹ cau mày nhìn tôi: “Sao con lại đứng đó nghe lén người khác nói chuyện, cũng không chào hỏi một tiếng, càng ngày càng thiếu lễ phép.”
Nhắc mới nhớ, tôi và người mẹ hờ này giống như khắc mệnh nhau vậy. Lúc mới về phủ, bà còn có thể tặng quần áo, đi dạo cùng tôi, xót xa cho tôi đôi chút. Nhưng theo thời gian, bà nhìn tôi chỉ còn lại sự chán gh/ét.
Theo lời Lê Ngọc Đường, nhà ngoại của mẹ cũng là thế gia đại tộc, chưa từng sinh ra kẻ thô bỉ như tôi. Bà chê mắt tôi đầy đố kỵ, lòng dạ hẹp hòi, nói năng chua ngoa cay nghiệt, làm mất mặt bà.
Tôi nuốt những lời định nói vào trong, hành lễ với mẹ: “Mẹ, con gái vừa mới bước chân vào cửa, chưa kịp hành lễ, xin mẹ thứ tội.”
“Hôm nay con đến, là vì nhớ cha mẹ, muốn về nhà thăm một chút.”
Hiếm khi nói được một câu xuống nước, ánh mắt mẹ d/ao động đôi chút, rốt cuộc cũng không đuổi tôi đi.
Gần đến giờ cơm tối, hai cô con gái đã gả đi đều có mặt, phải chuẩn bị tiếp đón. Mẹ vừa đi vừa ngoái đầu lại nhìn. Tôi ngồi đối diện Lê Ngọc Đường, vừa uống trà vừa nhìn chằm chằm vào bụng ả.
Lê Ngọc Đường ban đầu còn đắc ý cúi đầu nghịch móng tay, thấy tôi nhìn không chớp mắt, nụ cười trên môi nhạt dần, bắt đầu h/oảng s/ợ.
Ả nhìn tôi: “Ánh mắt này của tỷ tỷ, chẳng lẽ là gh/en tị đến phát đi/ên rồi sao?”
“Biết tướng quân thương con, sợ tỷ làm hại con nên mới đưa con ra ở riêng, tỷ tỷ thấy khó chịu lắm phải không?”
Xung quanh toàn là nha hoàn, tôi cũng chẳng kiêng dè gì, thản nhiên ừ một tiếng.
“Cũng có chút.”
“Lê Ngọc Đường, ta vẫn luôn không hiểu một chuyện. Xét về xuất thân, cô chỉ là thứ tiện chủng do mụ vú nuôi đê tiện sinh ra, nếu không phải mẹ cô giở trò, cô làm gì có được sự phú quý này. Xét về dung mạo, chúng ta đứng cạnh nhau, ta chẳng thua cô nửa phần.”
“Cô cư/ớp thân phận của người khác, đường hoàng tận hưởng bấy lâu nay, không thấy chột dạ thì thôi, mỗi lần nói chuyện với ta còn chua ngoa cay nghiệt như vậy, rốt cuộc ai cho cô cái gan đó?”
“Còn nữa, cha không thương mẹ không yêu, phu quân còn chẳng thèm đụng vào người ta, ta gh/en tị chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Giọng nói không lớn không nhỏ, kí/ch th/ích khiến mặt Lê Ngọc Đường xanh mét, vô cùng khó coi. Cũng phải thôi, trước đây tôi toàn làm ầm ĩ, chưa bao giờ thử nói ra nỗi uất ức trong lòng. Mọi sự kìm nén đều biến thành lưỡi ki/ếm đố kỵ, trả th/ù lên những người xung quanh, chẳng ai chiếm được lợi lộc gì. Bây giờ bình tĩnh nói ra như vậy, lại khiến Lê Ngọc Đường hơi hoảng.
Ả mím môi đuổi hết mọi người ra ngoài, vịn bụng đứng dậy.
Ả nhìn tôi từ trên cao xuống: “Đừng tưởng tỷ nói thế là cha mẹ sẽ xót thương, cho tỷ sắc mặt tốt.”
“Nhà này là nơi con đến trước, mọi thứ đều là của con, tỷ không có tư cách tranh giành với con.”
“Tỷ không phải uất ức sao? Không phải gh/en tị sao? Không phải muốn trả th/ù sao? Được, ta giúp tỷ!”
Khuôn mặt ả vặn vẹo nắm lấy tay tôi, lùi lại từng bước một.
“Bây giờ, ta sẽ cho tỷ xem, trong nhà này ai quan trọng hơn!”
“Ta rất có thể đã có th/ai. Tỷ nói xem, nếu ta ngã xuống, đứa trẻ trong bụng bị thương, tỷ có bị trừng ph/ạt không?”
Lê Ngọc Đường dừng lại bên bờ hồ, chỉ nửa bước nữa là rơi xuống nước.
Ả khiêu khích nhìn tôi, mỉm cười nhẹ. Tôi từ từ mở to mắt, cười toe toét còn tươi hơn cả ả.
Tốt quá, tự mình dâng tận miệng để tìm ch*t, đúng là trời giúp tôi.
Tôi không chút do dự đẩy mạnh một cái, Lê Ngọc Đường k/inh h/oàng rơi thẳng xuống nước.
Đã là cuối thu, nước hồ lạnh buốt. Dù hạ nhân c/ứu nhanh, Lê Ngọc Đường vẫn bị kinh hãi không nhỏ.
Khi tôi đang quỳ trong từ đường, ả đã lên cơn sốt cao.
Cha tức gi/ận không thôi, muốn dùng gia pháp.
Tôi vô cảm nhìn ông: “Con đã gả đi, là người nhà họ Tiêu, cha không có quyền xử lý con.”
Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá lạnh lùng, khiến ông nhớ lại việc mình chưa từng nuôi nấng tôi ngày nào, ông nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng cũng buông cây roj xuống.