Cảnh tượng đó khiến da đầu Tiêu Cảnh Hạc tê dại.
Tiêu Cảnh Hạc tự nhủ, đây không phải lỗi của mình.
Mình cũng có thể hạnh phúc, mình cũng có phu nhân mà.
Hắn vội vã cưỡi ngựa quay về kinh thành, đẩy cửa phủ ra, định nói với Lê Ngọc Đường rằng: "Chúng ta hãy sống thật tốt nhé, chúng ta sinh một đứa con đi."
Nhưng đ/ập vào mắt hắn, trên xà nhà, là một thân hình đang đung đưa.
Đã sớm cứng đờ từ lâu.
=== HẾT TRUYỆN ===