Bởi vì lúc đó tôi nghĩ tiền của Lục Tư Hành chính là tiền của mình, không tiêu thì phí.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Bây giờ những đồng tiền này là của chính tôi.

Tôi không muốn tiêu xài chúng một cách tùy tiện.

Tôi muốn dùng chúng vào những nơi thực sự có ý nghĩa.

“Có lẽ vì bây giờ tôi thực sự biết tiền quan trọng đến nhường nào.”

Tôi ngồi cạnh Tô Vãn, nghiêm túc nói.

“Trước đây tôi không có cảm giác khủng hoảng, vì có Lục Tư Hành chống đỡ. Giờ chỉ còn lại một mình, tôi phải có trách nhiệm với bản thân.”

Tô Vãn nhìn tôi, trong ánh mắt có một thứ gì đó phức tạp.

“Lâm Chiêu, mày trở nên trưởng thành quá.”

“Có lẽ là do bị ép buộc thôi.”

Tôi mỉm cười.

“Con người rồi ai cũng phải lớn lên. Có người mười tám tuổi đã trưởng thành, có người ba mươi tuổi mới lớn. Tao chắc là thuộc loại sau.”

“Nhưng ít nhất mày cũng đã lớn lên.”

Tô Vãn nắm lấy tay tôi.

“Còn hơn khối kẻ cả đời không chịu lớn.”

Đêm đầu tiên dọn vào nhà mới, tôi bị mất ngủ.

Căn biệt thự lớn trước đây tuy cũng yên tĩnh, nhưng đó là sự tĩnh lặng trống trải khiến người ta hoang mang. Còn sự yên tĩnh của căn nhà nhỏ này lại là một cảm giác an lòng, dễ chịu.

Giống như được thứ gì đó bao bọc, rất an toàn.

Tôi nằm trên giường, trằn trọc mãi không ngủ được, dứt khoát ngồi dậy đi ra ngoài sân.

Gió đêm cuối tháng mười một rất lạnh, nhưng chưa đến mức thấu xươ/ng.

Tôi khoác một chiếc chăn, ngồi trên sàn gỗ chống mục ngoài sân, ngẩng đầu nhìn trời.

Đêm nay sao rất nhiều.

Chi chít, như những viên kim cương vụn rắc trên tấm nhung đen.

Tôi chưa từng thấy nhiều sao như thế ở Bắc Kinh bao giờ.

Có lẽ vì khu này nằm ở khu phố cũ, ô nhiễm ánh sáng không quá nghiêm trọng.

Hoặc có lẽ trước đây tôi chưa bao giờ thực sự ngẩng đầu lên nhìn.

Tôi nhìn chằm chằm vào những ngôi sao ấy rất lâu.

Đột nhiên nhớ tới một câu từng đọc: Mỗi ngôi sao trên trời đều là một điều ước của ai đó.

Tôi không biết câu này có thật không.

Nhưng tôi hy vọng nó là thật.

Vậy thì giờ tôi ước một điều, chắc cũng có thể biến thành một ngôi sao nhỉ.

Tôi nhắm mắt lại, thầm thì trong lòng:

“Tôi muốn sống thật tốt, thật tự do, vì chính mình một lần.”

Sáng hôm sau.

Tôi cầm điện thoại xem giờ.

Chín giờ sáng.

Có hai tin nhắn chưa đọc.

Một tin của Tô Vãn: “Dậy chưa? Hôm nay thời tiết siêu đẹp, đi dạo phố không?”

Tin còn lại là từ một số lạ.

Tôi bấm vào xem.

Nội dung rất dài, nhưng tôi mới đọc vài dòng đầu đã không xem nổi nữa.

Vì đó là tin nhắn của Lục Tư Hành.

“Lâm Chiêu, anh biết mình không nên làm phiền em nữa. Nhưng anh thực sự không còn nơi nào để đi. Sau khi ly hôn công ty làm ăn không tốt. Văn Thi đã bỏ đi, cô ấy nói sẽ không giữ đứa bé này nữa. Mẹ anh nói bà không nhận đứa con trai như anh nữa. Người trong công ty ai cũng nhìn anh như trò cười. Anh trắng tay rồi. Anh muốn gặp em một lần, chỉ một lần thôi. Anh xin em.”

Tôi xóa tin nhắn đó đi.

Sau đó đưa số điện thoại kia vào danh sách đen.

Động tác dứt khoát, không chút do dự.

Rồi tôi trả lời Tô Vãn: “Được, mấy giờ? Gặp ở đâu?”

Tô Vãn trả lời ngay: “Mười giờ, Tam Lý Đồn, quán đồ Nhật lần trước.”

“Được.”

Tôi đặt điện thoại xuống, rời giường, đi ra sân.

Nắng rất đẹp, lá trên cây hoa mộc xanh mướt, hoa trong vườn đang nở rộ.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Không khí mang theo hương thơm dịu nhẹ của đất và cỏ hoa.

“Hôm nay là một ngày tốt lành.”

Rồi quay người vào nhà, vệ sinh cá nhân, thay đồ, trang điểm.

Đối diện với gương, tôi tô son, nhìn người phụ nữ với đôi mày giãn ra, khóe miệng khẽ nhếch trong gương, hài lòng gật đầu.

Ba mươi hai tuổi.

đ/ộc thân.

Có tiền.

Sức khỏe tốt.

Có một nhóm bạn chân thành với mình.

Có một căn nhà nhỏ có sân.

Có một chú mèo sắp nhận nuôi.

Có cả quãng đời còn lại để khám phá mọi khả năng của thế giới này.

Tôi đột nhiên cảm thấy, đây có lẽ là sự sắp đặt tuyệt vời nhất mà ông trời dành cho mình.

Không phải để tôi tạm bợ cả đời với một người đàn ông không yêu mình.

Mà là để tôi có cơ hội bắt đầu lại từ đầu.

Ở một độ tuổi vừa vặn.

Với một bản thân vừa vặn.

Bước vào một cuộc đời vừa vặn.

Quãng đời còn lại, xin hãy chỉ giáo nhiều hơn.

Không phải chỉ giáo về hôn nhân, không phải chỉ giáo về tình yêu.

Mà là chỉ giáo cho chính tôi.

Lâm Chiêu – người cuối cùng đã học được cách yêu lấy bản thân mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu dung túng hoa khôi phá hỏng kỳ thi đại học của tôi, nhưng tôi đã được tuyển thẳng rồi

Chương 11
Trước thềm kỳ thi đại học, vị hôn phu từ nhỏ của tôi đột nhiên nói với tôi rằng cậu ta bị một hệ thống ràng buộc. Cậu ta buộc phải chinh phục hoa khôi của trường, nếu không sẽ bị hệ thống xóa sổ. Để chinh phục hoa khôi, vào đúng ngày cuối cùng trước khi hạn chót đăng ký thi đại học kết thúc, cậu ta đã dung túng cho cô ta đốt sạch hồ sơ đăng ký mà tôi đã chuẩn bị để đem lên văn phòng. "Thần Thần, em chỉ là mất đi cơ hội thi đại học năm nay thôi mà." "Nếu anh không chinh phục được Liễu Như Yên, anh sẽ mất mạng đấy! Em yêu anh như vậy, chắc chắn sẽ không trách anh đâu nhỉ!" "Em yên tâm, em không thi được, năm nay anh cũng sẽ không nghiêm túc thi đâu, sang năm chúng ta cùng nhau ôn thi lại." Tôi hỏi Cố Nhất Phàm: "Năm nay anh thật sự không nghiêm túc thi đại học nữa sao?" Cậu ta cười hì hì trả lời: "Tất nhiên rồi! Em vì anh mà không thể thi, anh chắc chắn phải đồng hành cùng em chứ!" Vậy thì tôi yên tâm rồi. Tôi không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai cậu ta rồi quay người bỏ đi. Cậu ta không biết rằng, hôm qua ở góc hành lang, tôi đã nghe thấy cậu ta nói chuyện với hoa khôi: "Lê Mộc Thần đúng là đồ ngốc, tôi chỉ cần lừa gạt vài câu là cô ta đã bỏ thi đại học rồi."
Sảng Văn
Vườn Trường
10