Lúc này, đám bạn của Lục Trà lập tức thay đổi thái độ, quay sang chỉ trích Lục Trà:
"Nếu lúc trước không phải vì cậu nói dẫn bọn mình đến gặp bạn trai 'phú nhị đại ẩn danh' để hưởng chút phúc khí, thì bọn mình đã chẳng đến đây góp vui. Hóa ra từ đầu đến cuối, chúng mình đều bị cậu dắt mũi."
"Tuần trước mình còn khoe với chồng là cậu tìm được đối tượng giỏi giang thế nào, giờ thì hay rồi, mình biết giấu mặt vào đâu đây?"
Một cô gái khác mặc váy ngắn cũng tiến lại gần, bĩu môi nói: "Mình đã bảo từ đầu nhìn hắn chẳng giống người giàu có gì cả, cậu cứ nhất quyết bênh vực, bảo người ta khiêm tốn. Hóa ra là không có tiền thật, hóa ra nãy giờ chúng mình chỉ là diễn viên phụ cho vở kịch của cậu."
Nói đoạn, cô ta lùi lại một bước như sợ bị lây vận xui, ngược lại còn quay sang nịnh nọt tôi:
"Hóa ra chị Trần mới là tiểu thư danh giá thực sự, nãy giờ chúng em đều bị Lục Trà lừa, chị đừng để bụng nhé."
"Vừa nãy em đã thấy chị Trần khí chất bất phàm rồi, đâu giống loại người chuyên đi l/ừa đ/ảo, đúng là chúng em có mắt không tròng."
Đám người kẻ tung người hứng, vây quanh tôi không ngớt lời nịnh nọt. Những lời lẽ vừa nãy họ dùng để mỉa mai Lưu Hạo và Lục Trà giờ đây đều biến thành lời tâng bốc chúng tôi.
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn những kẻ lật mặt nhanh hơn lật sách này.
Quản lý khách sạn vội vã chạy đến, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho bàng hoàng. Cô vừa nghỉ th/ai sản xong, hôm nay là ngày đầu đi làm lại, không ngờ khách sạn lại xảy ra chuyện lớn đến thế, không những khách sạn hỗn lo/ạn mà còn kinh động đến cả Lâm Sâm và tôi, khiến cô sợ đến mức suýt trẹo cả gót giày trên bậc thang.
Cô vội vã chỉnh lại cổ áo bộ vest công sở, ba bước thành hai chạy đến, trán lấm tấm mồ hôi, cúi đầu xin lỗi tôi liên tục: "Tổng giám đốc Lâm, Tổng giám đốc Trần, xin lỗi, thật sự xin lỗi, là do tôi quản lý không chu đáo, không ngờ lại xảy ra chuyện thế này, tôi sẽ xử lý ngay!"
Lâm Sâm không để tâm đến phản ứng như gặp m/a của đám người kia, ngước mắt nhìn quản lý, lạnh lùng ra lệnh: "Đuổi hết đám người này ra ngoài. À đúng rồi, họ còn đá/nh cả đại tiểu thư của tập đoàn Thịnh Thế, cứ theo quy trình pháp luật mà làm. Phí tổn thất tinh thần và tiền bồi thường những thứ bị hư hại, không được thiếu một xu."
Lời vừa dứt, lũ bạn x/ấu của Lục Trà không còn giữ được bình tĩnh nữa. Từng đứa đỏ mặt nhảy dựng lên kêu ca:
"Dựa vào cái gì chứ? Vừa nãy bọn tôi cũng bị Lục Trà lừa mà, sao lại bắt bọn tôi bồi thường?"
"Đúng đấy, là Lục Trà nói chị Trần là tiểu tam, bọn tôi cũng chỉ giúp Lục Trà đòi công bằng thôi, muốn đền thì Lục Trà tự mà đền!"
"Bọn tôi có đụng vào cái cô đại tiểu thư kia đâu, muốn tính sổ thì tìm Lục Trà mà tính!"
Cô gái váy ngắn vừa nãy còn xúm vào mỉa mai Lục Trà giờ lại cứng cổ hét lên: "Bọn tôi sai ở đâu? Vốn dĩ là Lục Trà này cố tình giả danh người giàu để lừa bọn tôi, dựa vào cái gì bắt bọn tôi đền tiền? Các người là đang ứ/c hi*p người khác!"
Tôi nhìn đám người đến giờ vẫn chưa biết lỗi, chỉ thấy buồn cười. Tôi quét mắt nhìn quanh một vòng rồi lạnh lùng lên tiếng: "ứ/c hi*p người khác? Vừa nãy là ai ra tay trước? Camera giám sát ở đây ghi lại rõ ràng cả rồi, giờ lại bảo chúng tôi ứ/c hi*p người khác sao?"
Một câu nói khiến đám người kia c/âm nín ngay lập tức, cửa phòng vốn đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Thấy tôi cứng rắn, họ liền quay sang chĩa mũi dùi về phía Lục Trà:
"Bọn tôi là nghe cậu nói cậu là nữ chủ nhân của khách sạn Rose mới đi theo, chuyện này dù thế nào cậu cũng phải chịu trách nhiệm!"
"Nếu không phải cậu nói chị Trần là tiểu tam, bọn tôi cũng chẳng giúp cậu trút gi/ận, cũng chẳng động tay đá/nh người!"
"Đúng đấy, rõ ràng kẻ mặt trắng được bao nuôi là cậu, người lừa bọn tôi cũng là cậu, trách nhiệm này cậu phải gánh hết!"
Lục Trà sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, lùi lại phía sau liên tục, xua tay hét lớn: "Đừng có đẩy hết cho tôi! Lúc các người biết tôi là nữ chủ nhân của tập đoàn Thịnh Thế, ai chẳng tranh nhau nịnh nọt, xin xỏ lợi ích từ tôi!"
"Lúc đầu là các người nói chưa từng thấy khách sạn Rose, xúi giục tôi dẫn đến xem, chứ tôi đâu có cầm d/ao kề cổ ép các người đi!"
"Giờ xảy ra chuyện lại muốn đổ vạ cho tôi à?"
Lời vừa dứt, đám người vốn đang kìm nén cơn gi/ận lập tức bùng n/ổ, tranh cãi chí chóe với Lục Trà, đổ lỗi cho nhau, chẳng ai chịu nhận sai, cũng chẳng ai chịu rút ra một xu để đền bù.
Tôi dựa vào quầy lễ tân bên cạnh thong thả quan sát, đợi đến khi họ cãi nhau đến khản cả cổ, tôi mới chậm rãi liên hệ cảnh sát đến x/ác minh phân chia trách nhiệm, ai phải chịu bồi thường thì một xu cũng đừng hòng chạy thoát.
Sau một ngày mệt mỏi, tôi được Lâm Sâm bế vào phòng suite để nghỉ ngơi tạm thời.
Vừa vào phòng, anh ấy lập tức thay bộ đồ bẩn trên người tôi ra, bế tôi vào bồn tắm để rửa sạch.
"Lẽ ra anh nên phát hiện ra mọi chuyện sớm hơn, như vậy em đã không phải chịu ấm ức lâu thế này, lại còn bị người ta làm cho buồn nôn..." Giọng Lâm Sâm đầy vẻ tự trách.
Tôi vòng tay qua cổ anh, hôn nhẹ lên má anh, dịu dàng an ủi bên tai: "Đừng lo, em cố tình giữ Lưu Hạo lại đấy, hắn vẫn còn có ích!"