Mối qu/an h/ệ của chúng tôi dần xa cách. Sau đó cũng chẳng còn liên lạc gì nữa. Lần họp lớp này, tôi muốn hỏi cô ấy tại sao năm đó lại từ chối Lục Thời Tự. Lục Thời Tự là nam thần của trường, cũng là đại ca trường, gia thế thì nổi tiếng là tốt. Tôi nhớ mỗi lần Chu Niệm gặp Lục Thời Tự, cô ấy đều đỏ mặt. Tại sao cô ấy lại không chấp nhận anh ta?
Trước khi tan làm, tôi nhắn tin cho Thẩm Quân Thần: 【Hôm nay không cần đón chị, chị có kế hoạch khác rồi.】
Thẩm Quân Thần im lặng một lát rồi đáp: 【Vâng, vậy sáng mai thì sao? Em qua đón chị nhé?】
Tôi: 【Cũng không cần đâu.】
Thẩm Quân Thần: 【Dạ vâng... vậy khi nào cần thì cứ nói với em, em luôn ở đây.】
Tôi: 【Ừ.】
Tan làm, tôi ngồi lên chiếc Rolls-Royce của Lục Thời Tự. Tài xế lái xe phía trước, hai chúng tôi ngồi hàng ghế sau. Tôi nghiến răng, nâng tấm ngăn cách ở giữa lên. Dù sao cũng là dùng thân x/ác để trả n/ợ, tôi phải chủ động một chút chứ, đúng không?
Tôi bắt đầu cởi cúc áo của anh. Lục Thời Tự yết hầu chuyển động, ánh mắt đặt trên môi tôi: “Thực ra cũng không cần vội thế đâu.”
Tôi cứ tưởng anh ta vội. Xem ra anh ta không thích làm trên xe, vậy thì đến khách sạn là được.
Anh ta than thở trong lòng: 【Tuy rằng mình rất vội. Nhưng đã đợi bao nhiêu năm nay rồi, không thiếu chút thời gian này. Hơn nữa, trên xe không tiện phát huy.】
Tôi cài lại chiếc cúc vừa cởi: “Ồ ồ.”
Sau đó, tôi nghe thấy anh nói: “Giang Dư, em chuyển đến nhà anh ở đi.”
Tôi hơi không phản ứng kịp: “Tại sao phải chuyển đến nhà anh ở? Đến khách sạn không tốt sao?”
Tôi nghe thấy tiếng lòng của anh: 【Còn có thể là vì sao nữa? Tất nhiên là muốn sống cùng em rồi.】
Anh bình thản giải thích: “Anh bị b/ệnh sạch sẽ, không thích ở khách sạn. Hoặc là em chuyển đến nhà anh, hoặc là anh chuyển đến căn hộ của em.”
Đây là có ý muốn sống chung sao? Cũng chỉ là chuyện trong nửa tháng thôi. Tùy anh ta vậy.
“Vậy chuyển đến nhà em đi.” Căn hộ nhỏ kiểu duplex tôi đang ở mỗi tầng chỉ có ba mươi mét vuông, hai tầng cộng lại cũng chỉ năm mươi mét vuông. Tôi ở một mình còn thấy chật.
Lục Thời Tự đã quen ở biệt thự ba ngàn mét vuông, tôi đoán anh ta không trụ được mấy ngày đâu.
“Ừ.” Lục Thời Tự đáp ứng rất sảng khoái.
Anh đưa tôi về biệt thự của anh ăn tối trước, sau đó thu dọn đơn giản một chiếc vali, bảo tài xế đưa chúng tôi đến căn hộ của tôi. Khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi dưới lầu, anh bước vào m/ua hai hộp bao cao su. Nghĩ đến chuyện sắp sửa xảy ra, mặt tôi đỏ bừng.
Trong căn hộ. Tranh thủ lúc Lục Thời Tự đi tắm, tôi lấy quần áo trong vali của anh ra treo vào tủ. Cảnh tượng này khiến tôi có ảo giác như chúng tôi là vợ chồng mới cưới.
Nhắc mới nhớ, tôi và Lục Thời Tự lớn lên cùng nhau. Cha mẹ hai bên luôn lấy chúng tôi ra làm trò đùa, nói là sau này lớn lên hai nhà liên hôn gì đó. Nhưng tôi và Lục Thời Tự cứ mãi bỏ lỡ nhau.
Trước kia tôi cũng từng có chút rung động mơ hồ với anh. Khi anh viết thư tình cho hoa khôi, phần tình cảm chưa kịp nói ra đó đã bị tôi ch/ôn sâu dưới đáy lòng, không bao giờ nhắc lại nữa. Sau đó nữa, tôi yêu đương với bạn cùng phòng của anh, điều đó báo hiệu khả năng tôi và anh ở bên nhau càng không thể xảy ra.
Giờ đây xoay vần một vòng, tôi lại trở thành cấp dưới của anh. Còn sắp trở thành chim hoàng yến của anh nữa chứ. Nghĩ lại cũng thật nực cười. Nếu sau khi tốt nghiệp đại học tôi liên hôn với anh, có sự trợ giúp của nhà họ Lục, có lẽ nhà họ Giang chúng tôi đã không phá sản. Nhưng bây giờ nói những điều này cũng vô ích rồi.
Lục Thời Tự quấn khăn tắm ngang hông bước ra từ phòng tắm. Tôi thu lại suy nghĩ, cầm váy ngủ đi xuống lầu. Khi đi ngang qua Lục Thời Tự, ánh mắt tôi không kìm được mà liếc nhìn anh. Vóc dáng anh rất tuyệt, cởi quần áo ra thì thân hình càng đẹp đến bùng n/ổ. Nhìn cơ bụng săn chắc và đường nhân ngư quyến rũ kia là biết anh tập gym quanh năm, cực kỳ tự kỷ luật.
Đang định thu hồi ánh mắt thì anh kéo tôi vào lòng. Anh nhìn tôi sâu thẳm hai cái rồi nhắm mắt phủ lên môi tôi. Nụ hôn đầu cứ thế bị anh cư/ớp mất một cách bất ngờ. Anh không có kỹ thuật, tất cả đều là cảm xúc. Còn tôi không có kinh nghiệm, không biết đáp lại thế nào.
Kéo dài khoảng gần sáu mươi giây, ngay lúc anh định hôn sâu hơn, tôi đẩy anh ra, thở dốc. Tôi đỏ mặt nói: “Em đi tắm trước đã.”
Tôi không cho anh thời gian đáp lại, bước nhanh trốn vào phòng tắm. Phía sau truyền đến tiếng lòng của anh: 【Vợ không thích mình hôn em ấy sao? Nhưng mình thích lắm. Nụ hôn đầu lưu giữ hai mươi sáu năm, cuối cùng cũng dành cho em ấy rồi. Em ấy ngọt quá, mềm quá, hôn chưa đủ.”
Lúc tắm, trong đầu tôi toàn là dáng vẻ anh nhắm mắt hôn tôi. Thật nghiêm túc, thật nhập tâm. Tôi thừa nhận, khoảnh khắc đó anh đã đá/nh gục trái tim tôi. Thật không ngờ, vừa rồi cũng là nụ hôn đầu của Lục Thời Tự.
Tôi không phải không thích anh hôn tôi, tôi chỉ là không biết cách lấy hơi thôi. Bị anh hôn đến thiếu oxy thì ngại ch*t mất?
Tắm xong, tôi mặc váy ngủ hai dây, khoác ngoài một chiếc áo choàng lụa. Lục Thời Tự đang ở trong phòng ngủ trên gác lửng, anh đã thay áo choàng ngủ rồi. Khi tôi lên lầu, nhìn thấy anh đang cầm một cuốn sách trên tay. Đó là tập tản văn mà Lục Thời Tự tặng tôi tám năm trước. Tôi đã đọc rất nhiều lần, những năm qua vẫn luôn giữ gìn cẩn thận.
Ở trang trắng cuối cùng của tập tản văn, tôi đã viết tay một đoạn tâm sự thời thiếu nữ: 【Giang Dư không gh/ét Lục Thời Tự, Giang Dư thích Lục Thời Tự.】