Khi mọi người kịp định thần lại, cô ta lao nhanh ra khỏi sảnh tiệc, bắt đại một chiếc taxi chạy thẳng đến nhà họ Chu.
Cô ta làm sai chuyện thì đã sao?
Dẫu sao cô ta và Chu M/ộ Bạch cũng đã sánh đôi bên nhau suốt mấy năm trời, cô ta không tin anh sẽ không chừa cho cô ta lấy một chút thể diện!
Cô ta mặc cho cơn mưa lớn xối xả làm mình ướt sũng như chuột l/ột, đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa nhà họ Chu.
“M/ộ Bạch! Là Doanh Doanh đây! Anh ra gặp em đi! Em có thể giải thích chuyện này!”
Cô ta gào thét đến khản cả giọng, lòng tràn đầy tuyệt vọng, nhưng cánh cửa lớn vẫn đóng ch/ặt.
Cho đến khi cô ta không chịu nổi nữa mà đổ gục xuống đất, cánh cửa mới cuối cùng mở ra, bóng dáng cao lớn của Chu M/ộ Bạch che khuất ánh sáng trước mắt cô ta.
“M/ộ Bạch!” Hạ Doanh Doanh như vớ được cọc, ánh mắt sáng rực lên, “M/ộ Bạch, những lời em nói ở b/ệnh viện hôm đó không phải là thật đâu!”
“Lúc đó em chỉ là quá gi/ận thôi, em gi/ận chị ấy đá/nh em thành ra như vậy, nên trong lúc bốc đồng mới nói những lời khó nghe đó! Em thực sự không có ý x/ấu đâu M/ộ Bạch!”
Thế nhưng Chu M/ộ Bạch chỉ gh/ê t/ởm lùi lại hai bước: “Hạ Doanh Doanh, bây giờ cô nói những lời này không thấy chột dạ sao?”
“Cô rõ ràng đã biết Phồn Phồn khôi phục trí tuệ từ lâu, nhưng không những không báo cho chúng tôi ngay lập tức, thậm chí còn che giấu chuyện này! Đối với chị gái ruột của mình mà cô còn làm thế, cô còn muốn nói mình vô tội sao?”
“Cô có biết vì cô mà giờ đây Phồn Phồn đang bặt vô âm tín không? Lỡ cô ấy có mệnh hệ gì, cô lấy gì để chịu trách nhiệm?”
Nhìn người đàn ông từng che mưa chắn gió cho mình, giờ đây lại vì một người phụ nữ khác mà chỉ trích mình, Hạ Doanh Doanh thấy thật nực cười.
Trước đây cô ta lỡ đắc tội với thiên kim của mấy gia tộc lớn ở Hồng Kông, đối phương tuyên bố tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô ta.
Chu M/ộ Bạch biết rõ đối phương không dễ chọc, nhưng vẫn ra tay để bảo vệ cô ta.
Cái giá phải trả là tập đoàn Chu thị bị liên thủ tấn công, cổ phiếu bốc hơi hàng chục tỷ chỉ sau một đêm.
Khi đó anh an ủi cô ta rằng: “Không sao đâu, chỉ cần em bình an vô sự, bao nhiêu tiền cũng không phải là lãng phí.”
Thế nhưng giờ đây, Chu M/ộ Bạch lại vì chuyện cô ta che giấu việc Hạ Phồn khôi phục trí tuệ mà bỏ trốn trong hôn lễ, thậm chí còn gả cô ta cho gã bạo hành!
Cục tức này, dù thế nào cô ta cũng không nuốt trôi!
“Chu M/ộ Bạch, tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta anh quên hết rồi sao? Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này mà anh muốn phủ nhận sạch trơn về em sao?”
“Cái gọi là chân tình của anh rẻ mạt đến thế sao? Hay là anh vẫn còn vương vấn Hạ Phồn!”
Nếu là trước đây, Chu M/ộ Bạch sẽ không chút do dự mà phản bác rằng anh đã sớm không còn tình cảm với Hạ Phồn.
Nhưng lần này, anh lại im lặng, thậm chí bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về câu trả lời cho vấn đề đó.
Anh, liệu còn tình cảm với Hạ Phồn không?
Nếu không còn tình cảm, tại sao lại tức gi/ận đến thế khi biết Hạ Doanh Doanh cố tình che giấu chuyện này?
Nếu không còn tình cảm, tại sao thời gian này lại luôn vô cớ nhớ về quá khứ với Hạ Phồn?
Nếu không còn tình cảm, Hạ Phồn mất tích chẳng phải là chuyện tốt sao? Tại sao anh phải cất công phái người đi tìm?
Đúng vậy... tại sao chứ?
Sự do dự của Chu M/ộ Bạch, Hạ Doanh Doanh thu hết vào tầm mắt.
Lần cuối cùng thấy anh như vậy là từ rất nhiều năm trước, khi Hạ Phồn gặp chuyện.
Chu M/ộ Bạch bỏ ăn bỏ ngủ, túc trực ngày đêm bên cạnh Hạ Phồn, thậm chí không dám ngủ vì sợ chỉ cần chớp mắt là sẽ mất cô.
Thế nhưng tình cảm sâu đậm ấy, anh chưa từng ban phát cho cô ta dù chỉ một nửa!
“Chu M/ộ Bạch, đứng núi này trông núi nọ, anh thật vô sỉ!”
Cô ta đứng dậy đẩy mạnh Chu M/ộ Bạch một cái, sau đó gi/ận dữ chạy đi.
Chu M/ộ Bạch cũng không bận tâm, xoay người lên lầu về phòng làm việc.
Trở về thư phòng, anh châm một điếu th/uốc, mặc cho bản thân chìm đắm trong cảm giác khoái lạc mà nicotine mang lại.
Anh đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên Hạ Phồn phát hiện anh hút th/uốc.
Khi đó cha mẹ anh lại cãi nhau, anh không chịu nổi nữa liền bỏ trốn khỏi căn biệt thự ngột ngạt đó, trốn vào góc tường học người ta hút th/uốc.
Ai nhìn thấy anh cũng tránh xa, thậm chí có phụ huynh còn lấy anh làm tấm gương x/ấu để dạy con cái họ.
“Thấy chưa, loại du côn đầu đường xó chợ này không có tương lai đâu, con phải học hành cho giỏi, đừng học theo nó!”
Ngay cả bản thân anh cũng muốn buông xuôi, thì trước mắt đột nhiên xuất hiện đôi giày vải trắng sạch sẽ.
Hạ Phồn cứ thế mỉm cười, che ô bước đến trước mặt anh: “Chu M/ộ Bạch, anh là cún con sao? Lớn tướng rồi mà còn ngồi xổm góc tường?”
Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy thế giới của mình bừng sáng, những suy nghĩ đê hèn đang đi/ên cuồ/ng nảy sinh cũng bị bóp ch*t từ trong trứng nước.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Chu M/ộ Bạch tốt hơn nhiều, thậm chí nảy sinh vài phần áy náy.
Không nên đối xử tệ với Hạ Phồn như vậy, hơn nữa tâm lý của cô trong mấy năm nay cũng chỉ mới bảy tuổi.
Bảy tuổi, độ tuổi còn chưa có tư duy đ/ộc lập, vậy mà Hạ Phồn vẫn dành cho anh một lòng chân thành.