Triệu Xuân Lan ở đầu dây bên kia, sau giây phút bàng hoàng ban đầu, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng điệu trở nên thâm đ/ộc: "Nó đang ở đâu? Có ở cạnh con không? Con giữ chân nó lại, tuyệt đối đừng để nó ra ngoài nói bậy! Bố mẹ qua ngay!"
Nói xong, bà ta "cạch" một tiếng cúp máy. Tôi cất điện thoại, lạnh lùng nhìn Chu Vũ. Anh ta ngước lên, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn và sợ hãi: "Hứa Tịnh, xin em, đừng nói ra ngoài... đây là chuyện riêng của nhà họ Chu, chúng ta tự giải quyết, được không?"
"Chuyện riêng?" Tôi cười, cười đến mức nước mắt chực trào ra: "Chu Vũ, anh giả mạo chữ ký của em, thế chấp căn nhà chung của chúng ta để trả n/ợ c/ờ b/ạc cho em trai anh, đây là chuyện riêng sao?"
Sắc mặt Chu Vũ lập tức trắng bệch: "Em... em biết từ bao giờ?"
"Anh lừa em chuyện không thể có con, bắt em chịu tiếng oan suốt năm năm trời, thậm chí còn muốn dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu bên ngoài để khiến em mang th/ai, đây cũng là chuyện riêng sao?"
Mỗi lời tôi nói ra như một nhát búa tạ giáng mạnh xuống tim anh ta. Anh ta hoàn toàn c/âm nín, chỉ biết nhìn tôi kinh hãi như đang nhìn một con quái vật xa lạ. Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa, bước ra cửa sổ, lặng lẽ nhìn xuống dưới.
Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc taxi vội vã đỗ xịch dưới lầu. Chu Đức Hải và Triệu Xuân Lan lồm cồm bò xuống xe. Tôi biết, phiên tòa phán quyết cuối cùng sắp bắt đầu.
Tôi quay lại bàn trà, lặng lẽ cài chiếc bút ghi âm vào mặt trong cổ áo. Cánh cửa bị chìa khóa mở ra một cách th/ô b/ạo. Chu Đức Hải và Triệu Xuân Lan như hai con thú dữ tức gi/ận xông vào. Vừa thấy Chu Vũ đang nằm liệt trên ghế sofa, Triệu Xuân Lan liền lao tới, ôm lấy anh ta khóc lóc thảm thiết: "Con ơi là con! Sao số con khổ thế này!"
Chu Đức Hải thì chĩa mũi dùi thẳng vào tôi: "Đồ đàn bà đ/ộc á/c!" Ông ta chỉ tay vào tôi, mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ m/áu: "Bản báo cáo đó ở đâu ra? Có phải mày làm giả không! Mày muốn dùng cái này để tống tiền nhà họ Chu chúng tao phải không!"
Ông ta vẫn còn già mồm. Tôi không tranh cãi, chỉ bình tĩnh nhìn ông ta: "Bố, chuyện đến nước này rồi, nói những lời đó còn ý nghĩa gì nữa?"
"Đừng gọi tao là bố! Tao không có loại con dâu lòng dạ rắn rết như mày!"
"Được." Tôi gật đầu: "Chu Đức Hải, con hỏi bố, chuyện Chu Vũ không thể có con, có phải bố đã biết ngay từ đầu rồi không?"
"Tao không biết!" Ông ta chối bay chối biến.
"Thế còn Chu Hạo?" Tôi dồn ép từng bước: "Nó cũng không có khả năng sinh sản, đúng không?"
Sắc mặt Chu Đức Hải thay đổi: "Mày... mày đang nói nhảm cái gì thế!"
"Con nói nhảm?" Tôi cười lạnh, ánh mắt chuyển sang Triệu Xuân Lan vẫn đang sụt sùi: "Triệu Xuân Lan, bà có dám thề trước trời đất rằng bà chưa từng nghĩ đến việc để Lưu Lợi đi 'mượn giống' không?"
Tiếng khóc của Triệu Xuân Lan tắt ngấm. Bà ta như con mèo bị giẫm phải đuôi, bật dậy nhìn tôi kinh hãi: "Mày... làm sao mày biết?!" Câu này bà ta buột miệng nói ra. Khi nhận ra mình lỡ lời thì đã quá muộn.
Mặt Chu Đức Hải lập tức đen như đít nồi. Ông ta trừng mắt nhìn vợ mình như muốn ăn tươi nuốt sống bà ta: "Đồ ng/u!"
Khóe miệng tôi nhếch lên sâu hơn: "Chu Đức Hải, đừng diễn nữa. Chuyện x/ấu xa của đàn ông nhà họ Chu các người, cùng với kế hoạch nối dõi tông đường bẩn thỉu gh/ê t/ởm đó, con đều biết hết rồi." Tôi dừng lại một chút, tung đò/n quyết định: "Hôm nay con gọi mọi người đến đây không phải để cãi nhau. Con đến để... tính sổ tổng."
Tôi lấy từ trong túi ra một tệp tài liệu, đ/ập xuống bàn trà: "Đơn ly hôn con đã ký sẵn rồi. Nhà thuộc về con. Tiền tiết kiệm chia đôi mỗi người một nửa. Ngoài ra, bốn trăm năm mươi nghìn mà bố mẹ đã lấy đi từ chúng con năm năm qua, phải trả lại đủ từng xu."
"Ký tên xong, chúng ta đường ai nấy đi. B/ệnh của Chu Vũ, con sẽ giữ bí mật giúp các người. Nếu không ký..." Tôi lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm lên. Bên trong là toàn bộ cuộc đối thoại giữa tôi và Lưu Lợi tại quán cà phê tối qua. Giọng nói đầy th/ù h/ận của Lưu Lợi vang lên rõ mồn một: "...Đàn ông nhà họ Chu dường như mắc một chứng b/ệnh di truyền...", "...Cái gọi là 'giống' đó, chính là do anh ta đi giúp Chu Hạo tìm..."
Sắc mặt Chu Đức Hải và Triệu Xuân Lan hoàn toàn mất sạch huyết sắc. Họ biết, tôi đang nắm trong tay quân bài tẩy đủ để khiến họ thân bại danh liệt. Chu Đức Hải nhìn chằm chằm vào tôi như muốn khoét trên người tôi hai miếng th!t. Chắc hẳn ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới, người con dâu mà ông ta coi thường nhất lại có thể dồn ông ta vào đường cùng như thế này.
Triệu Xuân Lan đã hoàn toàn hoảng lo/ạn, bà ta kéo tay Chu Đức Hải, giọng r/un r/ẩy: "Ông già ơi, làm sao bây giờ... nếu chuyện này truyền ra ngoài, nhà họ Chu chúng ta tiêu đời rồi..."
"C/âm mồm!" Chu Đức Hải gầm lên một tiếng rồi hất tay bà ta ra. Ông ta cố ép mình bình tĩnh lại, nhìn tôi, giọng điệu dịu xuống đôi chút nhưng lại mang theo sự đe dọa lạnh lẽo: "Hứa Tịnh, làm người nên chừa cho nhau một đường lui để sau này còn gặp mặt. Đừng có làm quá tuyệt tình."
"Tuyệt tình?" Tôi như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian.