Tôi đóng cửa phòng, mặc kệ Giang Thuần ở bên ngoài nói gì, tôi cũng không mở cửa.
Sau đó, tôi lập tức lấy điện thoại ra, đặt vé tàu hỏa về quê ngoại.
Tôi biết, vé máy bay Giang Thuần m/ua là ngày kia, nhưng ngày mai tôi sẽ rời đi.
Còn việc cô ta đi thế nào, có đi hay không, đó là chuyện của cô ta.
Ngày hôm sau, tôi đã ngủ một giấc trên tàu hỏa rồi mới nhận được tin nhắn của Giang Thuần.
“Tri Hạ, cậu chưa dậy à?”
Tôi nhịn cười, trả lời tin nhắn.
“Ôi chao, quên chưa nói với cậu, tớ về thăm ngoại rồi.”
“Giờ đang trên tàu hỏa đây, mười mấy ngày nữa mới về cơ.”
Nhìn thấy câu trả lời của tôi, những dòng bình luận chạy ngang đi/ên cuồ/ng.
【Cái quái gì vậy? Nữ phụ thế mà lặng lẽ bỏ đi rồi???】
【Á á á tức ch*t tôi rồi, nữ phụ sao lại vô liêm sỉ như thế, vé máy bay của nữ chính đã m/ua xong cả rồi, tại sao chứ, tại sao lại cho nữ chính của chúng ta leo cây? Đúng là đồ đáng gh/ét!】
【Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, đây là cơ hội duy nhất để tiếp cận nam chính trước khi vào đại học đấy, nữ chính bảo bối sẽ không bỏ cuộc chứ?】
【Thật ra tôi thấy, hay là nữ chính bảo bối cứ thẳng thắn với đối phương luôn đi, dù sao người nam chính yêu cuối cùng cũng là nữ chính mà.】
【Không được không được, lúc này nam chính và nữ chính vẫn chưa có nền tảng tình cảm, nếu bây giờ thú nhận, nam chính chắc chắn sẽ không tha thứ cho nữ chính đâu. Hơn nữa, sau này nữ chính còn phải sửa nguyện vọng của nữ phụ, nếu chuyện này bị vỡ lở, sẽ ảnh hưởng đến cái nhìn của nam chính về nữ chính đấy.】
【Ôi làm sao đây, tất cả là tại con tiện nhân nữ phụ làm nữ chính bảo bối của chúng ta thảm hại thế này.】
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Trạng thái "đang nhập..." xuất hiện rồi lại biến mất mấy lần.
Cuối cùng, Giang Thuần vẫn cố giãy giụa.
“Nhưng mà, vé máy bay tớ m/ua xong rồi, cậu không đi thì vé phí mất.”
“Tri Hạ ngoan, cậu đi cùng tớ đi mà?”
Tôi cười lạnh, gửi một tin nhắn đi.
“Giang Thuần, tớ không thích cái kiểu cậu tự ý quyết định thay tớ đâu.”
“Hơn nữa, cậu chỉ là con gái bảo mẫu nhà tớ thôi, tớ hy vọng cậu nhớ rõ thân phận của mình, đừng tự ý đưa ra quyết định thay tớ.”
Gửi xong những dòng tin nhắn này, tôi cất điện thoại đi.
Ngày hôm đó, đến nhà ngoại, ngoại làm cho tôi rất nhiều món ngon.
Buổi tối tôi còn cùng các anh họ ra đồng hái dưa hấu về ăn, cả nhà náo nhiệt đến tận nửa đêm mới ngủ.
Ngày hôm sau, tôi định nhắn tin cho Tạ Yến Kinh để nói rõ mọi chuyện.
Nhưng tôi không ngờ, sau khi tin nhắn gửi đi, bên kia lại từ chối nhận.
Lúc này, bình luận lại bắt đầu chạy ngang.
【Ha ha ha ha ha, nữ phụ cứ tưởng mình nắm thóp được nam chính, không ngờ nữ chính bảo bối của chúng ta đã ra tay trước rồi, giờ hai người họ đã lên máy bay đi nước ngoài rồi, nữ chính còn lấy điện thoại của nam chính lén chặn nữ phụ nữa chứ!】
【Đúng vậy, nữ phụ cứ tưởng mình có thể nắm thóp nữ chính, cô ta không ngờ nữ chính đã sớm biết thân phận công tử nhà giàu nhất của Tạ Yến Kinh, chắc chắn sẽ không từ bỏ hạnh phúc ngay trước mắt đâu.】
【Đúng, tuy nam chính thấy nữ chính có chút khác biệt so với trong ảnh, nhưng cũng bị nữ chính dùng ảnh đã qua chỉnh sửa lừa cho qua chuyện rồi. Hai người họ giờ đang bắt đầu mối tình ngọt ngào đấy, không có nữ phụ ở đây, nam nữ chính của chúng ta lại càng ngọt ngào hơn.】
【Điểm duy nhất không trọn vẹn là, không có nữ phụ, hình tượng tự cường của nữ chính hình như không giữ được nữa, dù sao tiền vé máy bay và chi phí ở nước ngoài đều do nam chính chi trả, nhưng cũng hết cách, vì muốn gặp nam chính, nữ chính đành phải ủy khuất bản thân thôi.】
Tôi nhìn những dòng bình luận, không nhịn được mà mỉm cười.
Hy vọng hai người họ ở nước ngoài có thể chơi vui vẻ.
Mười mấy ngày nhanh chóng trôi qua.
Tôi thấy trên mạng xã hội Giang Thuần đã về rồi.
Hơn nữa cũng đến ngày điền nguyện vọng.
Tôi cũng từ quê trở về.
Đi chơi mười mấy ngày, Giang Thuần kéo theo năm cái vali lớn trở về.
Trong vali đều là quần áo và túi xách hàng hiệu mà Tạ Yến Kinh m/ua cho cô ta ở nước ngoài.
Buổi tối hôm đó, Giang Thuần lại bưng một ly sữa đến cho tôi.
“Tri Hạ, cậu điền xong nguyện vọng chưa?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, những dòng bình luận trước mắt đã chạy đi/ên cuồ/ng.
【Chậc chậc chậc, nữ chính bảo bối cuối cùng cũng sắp ra tay rồi!】
【Nói đi cũng phải nói lại, chuyến du lịch nước ngoài lần này thật là tức ch*t tôi, tuy nữ chính đi với danh nghĩa của nữ phụ, nhưng dọc đường chẳng vớt vát được chút lợi lộc nào.】
【Chẳng phải sao, vì không có nữ phụ ở bên làm vật đối chứng, nữ chính để duy trì hình tượng "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" cao quý của mình nên chẳng dám quá thân thiết với nam chính.】
【Đúng vậy, hơn nữa vé máy bay và chi phí ở nước ngoài đều do nam chính bao trọn, nữ chính bảo bối vừa muốn nắm thóp nam chính, lại vừa sợ mình lộ tẩy, suốt dọc đường cứ rụt rè e sợ, chẳng có cơ hội nào để thể hiện sức hút của mình cả.】
【Ha ha, kết quả là sau chuyến du lịch này, thái độ của nam chính đối với cô ta lại lạnh nhạt đi không ít, hai người họ chẳng có tiến triển thực chất nào cả.】