“Tiểu thư Thẩm, gả cho tên phế vật Tống Thành Minh mà phải thủ tiết thì cô đơn lắm đúng không? Chi bằng để tôi thỏa mãn cô nhé?”
Lúc đó, Thẩm Quang Diệu và mẹ kế của tôi đang ở ngay bên ngoài.
Thẩm Mạn c/ăm th/ù tôi, việc cô ta đưa tôi cho Nghê Khải Cương để trả đũa là điều hợp tình hợp lý.
Vì vậy, khi Thẩm Mạn đưa tôi lúc đang hôn mê vào phòng Nghê Khải Cương, gã đàn ông đang chìm trong d/ục v/ọng ấy chẳng hề nghi ngờ gì cả.
“Cô ra ngoài đi.”
Hắn xua tay với Thẩm Mạn, mắt dán ch/ặt vào thân hình tôi đang nằm trên giường.
Không thể chờ đợi thêm được nữa, hắn bắt đầu cởi quần áo.
Khi chỉ còn lại chiếc quần l/ót, cửa phòng bị Tống Thành Minh đang vội vã chạy tới đ/á văng ra.
Vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, Tống Thành Minh hiểu ngay vấn đề, lập tức đi/ên cuồ/ng lao vào đá/nh Nghê Khải Cương.
Nghê Khải Cương cũng chẳng phải dạng vừa, hai người lao vào ẩu đả, ai nấy đều ra tay tàn đ/ộc, trận chiến vô cùng á/c liệt.
Cuối cùng, cả hai đều phải nhập viện.
Nhà họ Nghê và nhà họ Tống hoàn toàn nổi gi/ận, bắt đầu dốc toàn lực đối phó với đối phương.
Kết cục là cả hai cùng bị thương nặng.
Nhà họ Tống bị Thẩm Quang Diệu thừa cơ trục lợi nuốt chửng.
Nhà họ Nghê trước đây gây th/ù chuốc oán quá nhiều, những kẻ th/ù đó liên kết lại, chia năm x/ẻ bảy tài sản của nhà họ Nghê.
Chỉ trong một đêm, cả nhà họ Tống và nhà họ Nghê đều sụp đổ, chấn động toàn bộ Minh Thành.
Cha mẹ Tống vì không chịu nổi cú sốc, một người ch*t, một người liệt.
Tống Thành Minh để trốn n/ợ, sống chui lủi như con chuột cống ngoài đường.
Anh ta lén tìm gặp tôi: “Mạn Mạn, chúng ta là vợ chồng, em giúp anh đi.”
Tôi ném đơn ly hôn vào mặt anh ta: “Từ giờ trở đi, không còn là vợ chồng nữa.”
Anh ta bàng hoàng nhìn tôi: “Mạn Mạn, không phải em yêu anh nhất sao, sao em có thể đối xử với anh như vậy?”
Tôi cười khẩy: “Tống Thành Minh, anh từng là thiếu gia nhà họ Tống, còn bây giờ anh là cái thứ gì?”
“Anh tưởng tôi cưới anh vì cái gì? Bây giờ anh chẳng còn gì cả, anh thấy mình còn xứng với tôi không?”
“Đồ tiện nhân!” Anh ta vung tay định t/át tôi, nhưng đã bị vệ sĩ của tôi đá/nh ngã xuống đất.
Anh ta bò trên mặt đất, túm lấy gấu quần Thẩm Mạn, hèn mọn như một con chó: “Lê Lê, không phải em yêu anh sao, c/ứu anh đi, anh sẽ cưới em, được không?”
Thẩm Mạn ngồi xổm xuống, bóp ch/ặt cằm anh ta: “Được thôi, sủa hai tiếng chó nghe xem.”
“... Gâu~ gâu~”
“Ha ha ha ha...” Thẩm Mạn ngửa mặt cười lớn, cười đến mức nước mắt rơi lã chã.
Đột nhiên, cô ta thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo, t/át thẳng vào mặt Tống Thành Minh một cái.
“Tống Thành Minh, anh thật là đê tiện.”
Cô ta đứng dậy, một chân giẫm lên bàn tay Tống Thành Minh, gót giày nhọn nghiến mạnh xuống.
“Tống Thành Minh, anh quên trước đây anh đối xử với tôi thế nào rồi sao?”
“Anh thật sự tưởng tôi đê tiện đến thế à?”
Tống Thành Minh đ/au đớn gào thét.
Còn trên mặt Thẩm Mạn là vẻ khoái cảm vặn vẹo, cho đến khi bàn tay anh ta nát bấy m/áu th!t.
“Mạn Mạn, anh sai rồi, nể tình nghĩa xưa, c/ầu x/in em tha cho anh...”
“Được thôi.”
Thẩm Mạn thu chân về, khẽ vẫy tay.
Một nhóm đòi n/ợ thuê nấp trong bóng tối xông ra, đá/nh g/ãy đôi chân của Tống Thành Minh, khiến anh ta hoàn toàn trở thành kẻ tàn phế.
Đối với Nghê Khải Cương, th/ủ đo/ạn của Thẩm Mạn còn tàn đ/ộc hơn nhiều.
Cô ta bỏ tiền thuê một nhóm đàn ông châu Phi to khỏe, cùng Nghê Khải Cương chơi đùa trong khách sạn suốt ba ngày ba đêm.
Nghê Khải Cương dù sao cũng đã có tuổi, làm sao chịu nổi sự tr/a t/ấn này, từ đó về sau đại tiểu tiện không tự chủ, phải đeo túi hậu môn suốt đời.
Con cái chẳng ai đoái hoài, cuối cùng hắn ch*t dưới chân cầu vượt.
Khi được phát hiện, x/ác đã bốc mùi.
Đại th/ù đã báo, Thẩm Mạn vô cùng hả hê: “Chị ơi, vẫn là chị thông minh, cảm giác trả th/ù kẻ th/ù thật sướng quá.”
“Còn có cái sướng hơn đây. Tiếp theo đến lượt người cha tốt của chúng ta.” Tôi nheo mắt: “Em gái tốt của tôi, em nhất định không được mềm lòng đấy.”
Cách đó không xa, Vũ Phi ngồi trong xe, nghe trọn vẹn cuộc đối thoại giữa tôi và Thẩm Mạn.
Đồng tử bà ta co rút dữ dội.
“Tại sao Thẩm Lê lại gọi Mạn Mạn là chị, còn Mạn Mạn lại gọi Thẩm Lê là chị? Chẳng lẽ...”
Trong khoảnh khắc, vô số mảnh ghép lướt qua trước mắt.
Tại đám cưới của Thẩm Lê, cô ta đột nhiên thay đổi tính nết, khóc lóc nói mình là Thẩm Mạn;
Sau đó bị Nghê Khải Cương đá/nh nhập viện, ngày đám cưới Tống Thành Minh, cô ta cũng nói mình là Thẩm Mạn;
Còn cả việc “Mạn Mạn” dạo gần đây thay đổi tính tình, thông minh và trầm ổn hơn trước rất nhiều;
…
Hóa ra mọi thứ đều có dấu vết để lần theo.
Vũ Phi bàng hoàng: “Họ thực sự đã hoán đổi linh h/ồn sao?”
Những việc tiếp theo diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Mẹ kế phối hợp một cách bất ngờ.
Thẩm Mạn vừa đưa bằng chứng Thẩm Quang Diệu ngoại tình cho bà ta, bà ta liền chuyển 11% cổ phần tập đoàn Thẩm Thị trong tay cho tôi.
Cộng với số cổ phần Thẩm Mạn đã chuyển trước đó, tôi nắm giữ 51%, vừa đủ để kiểm soát tập đoàn Thẩm Thị.
Trước đó, Thẩm Mạn đã tố cáo người cha ruột Thẩm Quang Diệu xâm hại cô ta trước giới truyền thông.
Chỉ trong một đêm, dư luận dậy sóng.
Thẩm Quang Diệu vướng vào bê bối, giá cổ phiếu công ty cũng lao dốc không phanh.
Các cổ đông triệu tập cuộc họp khẩn cấp, ép Thẩm Quang Diệu đưa ra phương án giải quyết.
Ngay khi Thẩm Quang Diệu đang bận rộn sứt đầu mẻ trán, tôi và Thẩm Mạn đẩy cửa phòng họp bước vào, công khai số cổ phần của mình.
Trước khi Thẩm Quang Diệu kịp phản ứng, vệ sĩ đã lôi ông ta ra khỏi ghế.
Tôi ngồi xuống vị trí chủ tịch, rồi ra lệnh cho người phát cho mỗi cổ đông một tập tài liệu.