Bà ta nhìn ánh mắt lạnh lùng của cảnh sát, cảm nhận được áp lực chưa từng có.
"Tôi... tôi không có... lúc đó tôi chỉ thấy không khỏe..."
Lời biện minh của bà ta trở nên thật nhạt nhẽo và yếu ớt.
Giọng cảnh sát cao lên vài tông.
"Không khỏe? Tôi thấy bà hơi sức dồi dào, tinh thần rất tốt đấy!"
"Lăn lộn dưới đất, chỉ tay vào mũi người ta ch/ửi bới, xong rồi lại vừa ăn cư/ớp vừa la làng, nói người ta đá/nh bà?"
"Bà có biết báo cảnh sát giả, khai báo tin giả sẽ phải chịu hậu quả gì không!"
"Lãng phí nguồn lực cảnh sát, gây rối trật tự công cộng! Có thể bị tạm giam hành chính đấy!"
Hai chữ "tạm giam" như sét đá/nh ngang tai Triệu Tú Phương.
Bà ta hoàn toàn ch*t lặng.
Bà ta không thể ngờ rằng, chiêu trò ăn vạ mà mình dùng suốt nửa cuộc đời, hôm nay không những không có tác dụng mà còn tự đưa mình vào tròng.
Triệu Tú Vân cũng hoảng lo/ạn.
Bà ta không màng đến việc che mặt nữa, vội vàng tiến lên giải thích.
"Đồng chí cảnh sát, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm!"
"Em gái tôi tuổi đã cao, đầu óc hơi lú lẫn..."
Cảnh sát hoàn toàn không để ý đến bà ta, chỉ lạnh lùng nhìn Triệu Tú Phương.
"Bây giờ, đi theo chúng tôi về đồn một chuyến, nói rõ mọi chuyện!"
Triệu Tú Phương nghe thấy phải đến đồn cảnh sát, sợ đến mức chân bủn rủn.
Cả đời này bà ta coi trọng thể diện nhất, nếu vào đồn, sau này trước mặt họ hàng ở quê còn làm sao ngẩng đầu lên được nữa?
Sự sợ hãi tột độ khiến bà ta mất đi lý trí.
Bà ta lao mạnh về phía tôi, như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, gào thét một cách cuồ/ng lo/ạn.
"Tất cả là tại mày! Tất cả là do con tiện nhân mày hại!"
"Đừng có đắc ý! Mày tưởng mày thắng rồi à?"
"Tao nói cho mày biết! Mày dù có ly hôn, cũng đừng hòng có ngày lành!"
"Đừng hòng mang cháu tao đi! Đồng Đồng là dòng giống nhà họ Chu chúng tao! Mày đừng hòng mang nó rời khỏi nhà tao!"
"Tao sẽ ra tòa kiện mày! Tao sẽ giành lại quyền nuôi con! Cho mày cả đời không bao giờ được gặp con trai nữa!"
Cuối cùng, bà ta cũng tung ra con bài tẩy cuối cùng, cũng là đ/ộc á/c nhất.
Đứa trẻ.
Đồng Đồng.
Con trai tôi.
Khi Triệu Tú Phương gào lên cái tên này bằng giọng khản đặc.
Tôi cảm thấy m/áu toàn thân mình như đông cứng lại.
Đó là giới hạn của tôi.
Là vảy ngược duy nhất trên thế giới này không ai được phép chạm vào.
Ba năm qua, dù họ có khắc nghiệt, bài xích tôi thế nào đi nữa.
Tôi đều nhẫn nhịn.
Phần lớn nguyên nhân, chính là muốn cho Đồng Đồng một mái ấm trọn vẹn.
Tôi cứ ngỡ, ít nhất trong việc đối xử với trẻ con, họ vẫn còn chút nhân tính.
Bây giờ tôi mới nhận ra.
Tôi sai rồi.
Trong thế giới của họ, đứa trẻ không phải là người thân, không phải là bảo bối cần được yêu thương.
Mà là con bài cuối cùng có thể dùng để đe dọa, để trao đổi lợi ích.
Tôi nhìn gương mặt méo mó vì đi/ên cuồ/ng của Triệu Tú Phương.
Sự do dự cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn tan biến.
Ban đầu tôi còn muốn giữ chút thể diện cho Chu Hạo.
Bây giờ xem ra, hoàn toàn không cần thiết.
Đối phó với lũ chó sói, phải dùng sú/ng săn.
Cảnh sát cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho sững sờ.
Viên cảnh sát trung niên nhíu mày, quát Triệu Tú Phương.
"Đủ rồi! Còn chưa đủ lo/ạn à!"
"Có chuyện gì, về đồn rồi nói!"
Cuối cùng, bốn người nhà họ Chu lầm lũi bị cảnh sát áp giải đi.
Đi lấy lời khai, tiếp nhận phê bình giáo dục.
Còn tôi, với tư cách là bên bị hại, chỉ cần lấy lời khai đơn giản rồi được phép rời đi trước.
Bước ra khỏi quán cà phê.
Ánh nắng bên ngoài có chút chói mắt.
Tôi không về nhà, mà bắt taxi thẳng đến nhà bảo mẫu Vương, người tôi thuê chăm sóc Đồng Đồng.
Đồng Đồng còn nhỏ, mới hai tuổi.
Tôi bận công việc, bình thường đều là dì Vương giúp đỡ chăm sóc.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Đồng Đồng, mọi lớp giáp sắt và sự lạnh lùng của tôi đều tan chảy ngay lập tức.
Tôi ôm lấy cơ thể nhỏ bé, mềm mại của thằng bé, ngửi mùi sữa thơm tho trên người nó.
Lòng tôi mới dần bình yên trở lại.
"Mẹ..."
Đồng Đồng dùng đôi bàn tay nhỏ ôm lấy cổ tôi, gọi tôi bằng giọng ngọng nghịu.
Tôi hôn lên trán con.
"Bảo bối, đừng sợ, mẹ đây rồi."
"Mẹ sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương con nữa."
Tôi đón con về căn hộ của mình.
Nơi từng được tôi gọi là "nhà".
Vừa vào cửa, đã thấy đồ đạc của Chu Hạo vẫn vứt bừa bãi trong phòng khách.
Tôi không chút do dự, tìm mấy chiếc vali lớn nhất và vài túi rác đen.
Tôi bắt đầu dọn dẹp, xóa sạch mọi dấu vết của Chu Hạo và gia đình anh ta trong căn nhà này.
Quần áo của anh ta, giày dép của anh ta, đống mô hình lộn xộn của anh ta.
Các loại thực phẩm chức năng Triệu Tú Phương để lại đây.
Mấy đôi giày cao gót Chu Lợi vứt ở đây.
Tôi nhặt từng món, ném tất cả vào túi rác.
Ngay khi tôi dọn dẹp phòng làm việc của Chu Hạo.
Tôi di chuyển thùng máy tính bàn cũ kỹ mà anh ta đã lâu không dùng.
Một chiếc hộp sắt có khóa, được giấu trong khe hở giữa thùng máy và bức tường, rơi ra.
Hộp không lớn, trông rất cũ.
Tim tôi đ/ập mạnh.
Tôi tìm một chiếc búa, không chút do dự đ/ập vỡ ổ khóa.
Hộp mở ra.
Những thứ bên trong khiến đồng tử tôi co rút mạnh.
Không phải tiền quỹ đen như tôi tưởng tượng, cũng không phải thư tình.
Mà là một xấp giấy dày cộp, nhăn nhúm.
Tờ trên cùng, là thông báo hoàn trả n/ợ của một nền tảng cho v/ay trực tuyến.