Đêm đoàn viên Trung thu, mẹ vợ bưng ra một chiếc cân điện tử. "Gắp cho tôi một miếng sườn, cân thử xem. Múc nửa bát canh, lại cân tiếp." "Năm nay con không nộp lương về nhà, ăn bao nhiêu thì phải trả bấy nhiêu." Cả bàn tiệc, họ hàng đều ngừng đũa. Tôi nhìn đĩa hải sâm trước mặt bà: "Đây là do con m/ua, cơm tất niên cũng là con nấu." Mẹ vợ đ/ập mạnh chiếc cân xuống bàn. "Tiêu tiền của con gái tôi mà còn bày đặt hào phóng cái gì?" "Ngày nào cũng ru rú trong nhà nghịch máy tính, tưởng mình có công ăn việc làm thật đấy à?" Vợ tôi gắp miếng sườn trong bát tôi đi, giọng đầy thiếu kiên nhẫn. "Mẹ chỉ muốn khích lệ anh ra ngoài ki/ếm tiền thôi." "Trung thu đừng có cãi lại, để người ta xem trò cười à." Sau đó, mẹ vợ lấy ra một bảng giá đã in sẵn. Tiền ăn, điện nước, chỗ ở, thậm chí cả chiếc ghế sofa tôi từng ngồi cũng được tính khấu hao. "Anh em ruột th!t còn phải sòng phẳng, con là người ngoài họ, càng không thể ăn không ở không." Họ hàng giơ điện thoại lên quay, chờ tôi cúi đầu nhận lỗi. Nhưng tôi bỗng nhiên không còn cảm thấy khó xử nữa. Hóa ra, người một nhà cũng có thể tính toán với nhau như thế.