“Những bằng chứng trong tay chúng ta đủ để khiến bà ta bẽ mặt trước tòa.”

“Tôi không lo lắng về điều đó.”

Tôi nói.

“Điều tôi lo là chiêu trò này của bà ta sẽ kéo dài thời gian.”

Một khi tài khoản công ty bị đóng băng, hợp đồng tôi vừa ký sẽ không thể thực hiện được. Lương của nhân viên mới tuyển cũng không có để phát. Toàn bộ công ty sẽ rơi vào trạng thái đình trệ.

Đây chính là mục đích đ/ộc á/c nhất của Lưu Ngọc Mai. Bà ta thà cá ch*t lưới rá/ch chứ không muốn để tôi được yên.

“Luật sư Vương, chúng ta có thể kiện ngược lại không?”

Tôi hỏi.

“Tất nhiên là được!”

Giọng luật sư Vương lập tức trở nên phấn khích.

“Chúng ta không chỉ kiện ngược, mà còn phải kiện cho bà ta không bao giờ ngóc đầu lên được!”

“Thứ nhất, khởi kiện hình sự đối với Chu Hạo và Lưu Ngọc Mai về tội l/ừa đ/ảo.”

“Thứ hai, yêu cầu Lưu Ngọc Mai hoàn trả 300 nghìn vốn đăng ký kinh doanh về tội chiếm đoạt tài sản.”

“Thứ ba, kiện tội xâm phạm danh dự, yêu cầu Lưu Ngọc Mai và Chu Mẫn công khai xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần!”

“Thứ tư, cũng là điểm quan trọng nhất,”

Luật sư Vương dừng lại một chút, từng chữ từng chữ nói.

“Khởi kiện ly hôn! Yêu cầu Chu Hạo với tư cách là bên có lỗi phải tay trắng ra đi! Hơn nữa, phân chia tất cả tài sản đứng tên anh ta, bao gồm cả căn nhà m/ua trước hôn nhân đó!”

“Căn nhà?”

Tôi hơi nghi hoặc.

“Căn nhà đó chẳng phải là tài sản trước hôn nhân của anh ta sao?”

“Trước đây thì đúng.”

Luật sư Vương cười.

“Nhưng sau khi 300 nghìn của bố cô chuyển vào, thì không còn là như vậy nữa.”

“300 nghìn của bố cô cộng với 200 nghìn của Chu Hạo đã tạo thành khoản trả trước 500 nghìn. Đây thuộc về vốn góp chung.”

“Mặc dù trên giấy tờ nhà chỉ có tên một mình anh ta, nhưng về mặt pháp lý, căn nhà này thuộc về tài sản chung của vợ chồng trên thực tế.”

“Huống hồ, tiền trả góp ba năm qua cũng là do hai người cùng chi trả.”

“Chúng ta có đủ bằng chứng để yêu cầu tòa án công nhận cô sở hữu ít nhất một nửa quyền sở hữu tài sản!”

Tôi nghe những lời của luật sư Vương, tảng đ/á lớn trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

Cúp máy, tôi nhìn Chu Hạo đang nằm liệt trên sàn, ánh mắt không chút thương cảm.

“Mẹ anh, đã chặn nốt con đường sống cuối cùng của anh rồi.”

Chu Hạo ngơ ngác ngẩng đầu. Anh ta rõ ràng vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.

Chiều hôm đó, giấy triệu tập của tòa án và thông báo bảo toàn tài sản quả nhiên được gửi đến công ty. Chu Hạo nhìn mấy tờ giấy đóng dấu tòa án, cả người ngây dại. Anh ta chắc chưa bao giờ nghĩ rằng người mẹ chỉ biết ăn vạ của mình lại thực sự dám kiện tôi.

“Xong rồi… tất cả xong rồi…”

Anh ta lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng. Tôi không thèm để ý đến anh ta. Tôi chụp ảnh giấy triệu tập gửi cho luật sư Vương. Sau đó, tôi đưa ra một quyết định.

Tôi mở trang web tuyển dụng của công ty, đăng một thông báo mới.

Vị trí tuyển dụng: Nhân viên vệ sinh, hai người.

Yêu cầu: Từ 40 đến 50 tuổi, ưu tiên người có kinh nghiệm.

Mức lương: 4 triệu mỗi tháng, bao ăn ở.

Đăng xong, tôi bước đến trước mặt Chu Hạo.

“Ngày mai sẽ có hai đồng nghiệp mới đến.”

Tôi nói.

“Họ sẽ thay thế công việc của anh.”

Chu Hạo đột ngột ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia hy vọng.

“Tĩnh Tĩnh, em… em tha thứ cho anh rồi sao?”

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.

“Vị trí mới của anh là trợ lý cho họ.”

“Chịu trách nhiệm làm chân sai vặt, rót trà đổ nước, vệ sinh dụng cụ cho họ.”

“Lương tháng, một triệu rưỡi.”

Mặt Chu Hạo lập tức mất hết sắc m/áu.

Đúng lúc này, cửa văn phòng tôi bị gõ. Tôi ngẩng đầu nhìn lên. Trước cửa đứng một người đàn ông mặc vest, đeo kính gọng vàng. Anh ta cầm một chiếc cặp tài liệu, trông rất nho nhã.

“Xin hỏi, Hứa Tĩnh Hứa tổng có ở đây không?”

Anh ta lên tiếng, giọng điệu ôn hòa.

“Tôi tên Tần Phong, là luật sư đại diện của ông Chu Đức Hải.”

Tần Phong. Cái tên này, dường như tôi đã nghe ở đâu đó rồi.

Tôi ra hiệu cho anh ta vào.

Chu Hạo nhìn thấy anh ta như nhìn thấy c/ứu tinh, bò lăn bò càng tiến lên đón.

“Luật sư Tần! Anh đến rồi! Anh mau khuyên bảo Hứa Tĩnh đi!”

Tần Phong không thèm để ý đến Chu Hạo, chỉ lịch sự gật đầu với anh ta. Sau đó, anh ta đi thẳng đến trước bàn làm việc của tôi.

“Hứa tổng, chào cô.”

Anh ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Trên danh thiếp viết: Văn phòng luật sư Thịnh Đường, đối tác cao cấp, Tần Phong.

Văn phòng luật sư Thịnh Đường. Là một trong những văn phòng luật hàng đầu thành phố. Có thể trở thành đối tác cao cấp ở đó, Tần Phong này chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Xem ra, Chu Đức Hải để bảo vệ con trai mình đã không tiếc tiền của.

“Luật sư Tần, mời ngồi.”

Tôi chỉ vào chiếc ghế đối diện.

“Không biết ông Chu Đức Hải phái anh đến đây có chỉ giáo gì không?”

Tần Phong ngồi xuống, đặt cặp tài liệu lên đùi. Anh ta không vội lên tiếng mà quan sát văn phòng của tôi trước. Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở cửa sổ sát đất sau lưng tôi.

“Công ty của Hứa tổng cửa kính sáng sủa, tầm nhìn khoáng đạt, là nơi tốt để làm sự nghiệp.”

Anh ta mỉm cười nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

“Có chuyện gì nói thẳng đi, luật sư Tần.”

Tôi không có tâm trạng vòng vo với anh ta.

“Được.”

Tần Phong gật đầu, mở cặp tài liệu. Anh ta lấy ra một tập tài liệu từ bên trong, đẩy về phía tôi.

“Hứa tổng, đây là bản thỏa thuận hòa giải mà bên chúng tôi đã soạn thảo.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
6 Đầm Ngang Chương 10
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sương tan chẳng thấy người

Chương 8
Nàng là cô gái tính cách quật cường đến từ Bắc Bình, còn chàng là đại thiếu gia của một gia tộc lớn tại Giang Nam. Năm năm trước, chàng giả vờ bạc tình để đuổi nàng về phương Bắc, rồi ký vào bản hợp đồng bán mạng để đi xa tới Nam Dương. Năm năm sau, nàng tái ngộ chàng tại Thương hội Tinh Châu, mới hay rằng tấm vé tàu năm đó, trận đại sương mù năm ấy, đã che giấu con đường sống mà chàng phải đánh đổi bằng nửa mạng người. Hiểu lầm được hóa giải, nhưng cũng là lúc đôi bên vĩnh viễn không còn ngày gặp lại. Một thiên tình sử ngược tâm khắc cốt ghi tâm thời Dân quốc, kể hết những định mệnh về tình yêu và sự hy sinh.
5