Tôi gạt tay anh ta ra, quay về phòng, lấy từ trong ngăn kéo ra hai bản tài liệu.

Đơn ly hôn.

Tôi đã ký tên mình vào đó.

Tôi đặt đơn và bút cùng nhau trước mặt anh ta.

“Ký đi.”

“Giữa chúng ta, sòng phẳng.”

Chu Khải nhìn tờ đơn ly hôn như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng.

Anh ta lùi lại phía sau một bước.

“Không! Anh không ký!”

“Anh không đồng ý ly hôn!”

Anh ta chợt nghĩ ra điều gì đó, ánh mắt trở nên đi/ên cuồ/ng.

“Từ Uyển, em đừng ép anh!”

“Anh đã biết từ lâu rồi.”

Anh ta nói.

“Trước khi em gả cho anh, anh đã biết mẹ em là Chu Thanh Nhã.”

“Anh biết em là người của gia tộc chính.”

Không khí đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.

Tôi nhìn anh ta, trái tim như bị một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt.

Dù đã linh cảm từ trước, nhưng khi tận tai nghe thấy, tôi vẫn cảm thấy một nỗi ớn lạnh thấu xươ/ng.

“Là anh cố tình tiếp cận em, là anh khiến em yêu anh.”

“Là anh cưới em về nhà.”

Anh ta cười, nụ cười có chút vặn vẹo.

“Anh chính là muốn mẹ anh, chị anh tiêu tiền của em.”

“Dựa vào đâu mà gia tộc chính bọn họ cao cao tại thượng, còn nhánh phụ chúng ta lại phải sống chật vật?”

“Mẹ em năm xưa có thể vì một gã nghèo hèn mà phản bội gia tộc, thì em cũng có thể vì anh mà đá/nh đổi tất cả.”

“Đây đều là những gì các người n/ợ nhánh của bọn anh!”

Thì ra là vậy.

Từ đầu đến cuối, tất cả đều là một màn tính toán.

Một âm mưu nhắm vào tôi, kéo dài suốt ba năm.

Sự phẫn nộ trong tôi đến lúc này đã tan biến.

Thay vào đó là sự bình thản hoàn toàn.

Đối với một thứ rác rưởi, còn gì để phải phẫn nộ nữa chứ.

“Nói xong chưa?”

Tôi hỏi một cách thản nhiên.

Anh ta sững sờ, dường như không ngờ tôi lại có phản ứng này.

“Em… em không tức gi/ận sao?”

“Tại sao phải tức gi/ận?”

“Tôi chỉ thấy anh thật đáng thương.”

“Chu Khải, anh và cả gia đình anh, giống như lũ chuột trong cống rãnh, vĩnh viễn không bao giờ thấy được ánh sáng.”

“Anh tưởng rằng mình đã tính kế được tôi, thực ra, anh chỉ đang đẩy chính mình và gia đình mình xuống vực thẳm mà thôi.”

Tôi cầm tờ đơn ly hôn lên.

“Xem ra, anh không định ký rồi.”

“Cũng tốt.”

“Anh không đồng ý ly hôn, chỉ khiến anh mất đi nhiều hơn thôi.”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Em có ý gì?”

“Anh tưởng anh không đồng ý thì tôi không ly hôn được sao?”

“Chu Khải, anh quá ngây thơ rồi.”

“Anh tưởng đội ngũ pháp lý của nhà cậu tôi là bù nhìn chắc?”

“Chứng cứ anh ngoại tình trong hôn nhân, bằng chứng anh thông đồng với gia đình tẩu tán tài sản trước hôn nhân của tôi, tôi đều nắm trong tay rõ mồn một.”

“Tôi vốn muốn chừa cho anh chút thể diện, ly hôn trong êm đẹp.”

“Đã anh không cần, vậy thì chúng ta gặp nhau ở tòa.”

“Đến lúc đó, anh đoán xem, người phải tay trắng ra đi sẽ là ai?”

Chu Khải hoàn toàn hoảng lo/ạn.

Sự đi/ên cuồ/ng trong mắt anh ta tan biến, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

“Không… Uyển Uyển, anh sai rồi, vừa nãy anh chỉ nói nhảm thôi!”

“Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi!”

Anh ta định lao vào túm lấy tôi.

Tôi lùi lại một bước, tránh né anh ta.

“Cút.”

Giọng tôi không lớn, nhưng đầy vẻ lạnh lùng không thể chối cãi.

Anh ta đứng khựng lại tại chỗ.

“Còn nữa, nhắc nhở anh một câu.”

“Anh tưởng anh nắm thóp được tôi là vì thể diện của nhà họ Chu sao?”

“Anh nhầm rồi.”

“Thể diện của nhà họ Chu, chưa bao giờ được duy trì bằng cách che đậy bê bối.”

“Mà là bằng cách, dọn dẹp rác rưởi.”

Chu Khải thất thần rời khỏi phòng tôi.

Ở phòng khách, cả nhà lập tức vây quanh lấy anh ta.

“Thế nào? Nó nói gì?”

Giọng Lưu Phương đầy vẻ sốt sắng.

“Nó muốn ly hôn…”

Giọng Chu Khải mang theo tiếng nức nở.

“Còn muốn kiện chúng ta! Bắt chúng ta tay trắng ra đi!”

“Cái gì?!”

Chu Tĩnh hét lên.

“Đồ tiện nhân này! Nó dám!”

Tiếp theo đó là những màn cãi vã, gào khóc và ch/ửi rủa trong sự ức chế.

Tôi không bận tâm.

Tôi chỉ bình thản thu dọn đồ đạc của mình.

Nơi này, tôi không muốn ở lại thêm dù chỉ một giây.

Sáng hôm sau.

Tôi đang xếp quần áo thì nhận được một cuộc điện thoại.

Là Từ Khiêm.

Người anh trai trên danh nghĩa của tôi.

Thực ra là con nuôi của cậu Chu Hoa Hải, cũng là cánh tay đắc lực được ông tin tưởng nhất.

“Uyển Uyển, bọn họ đã đến nhà chính để kiện em rồi.”

Giọng Từ Khiêm vẫn trầm ổn như mọi khi.

“Ồ?”

Tôi không hề ngạc nhiên.

Đây là th/ủ đo/ạn duy nhất của hạng người như bọn họ.

Đảo ngược trắng đen, đóng vai kẻ yếu.

“Bọn họ khóc lóc với bà cụ, nói em cậy thế gia tộc chính để b/ắt n/ạt bọn họ.”

“Nói em không dung thứ cho bề trên, muốn đuổi bọn họ ra đường.”

“Còn nói em lòng dạ đ/ộc á/c, phá hỏng công việc của cháu trai bọn họ.”

Từ Khiêm ở đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng.

“Diễn xuất cũng khá, dỗ dành bà cụ nghe răm rắp.”

“Bây giờ, cậu bảo anh hỏi em, em muốn xử lý thế nào?”

Tôi đặt một món đồ sơ sinh đã gấp gọn vào vali.

Động tác nhẹ nhàng.

“Bọn họ muốn diễn, thì cứ để bọn họ diễn.”

“Cậu không phải muốn gặp bọn họ sao?”

“Vậy thì gặp.”

“Tôi cũng muốn trước mặt tất cả mọi người, tính sổ rõ ràng khoản n/ợ này.”

“Được.”

Từ Khiêm nói.

“Thời gian định vào ba giờ chiều mai, tại từ đường của nhà chính.”

“Từ đường?”

Tôi có chút bất ngờ.

Đó là một nơi rất nghiêm trang.

Chỉ khi gia tộc xảy ra chuyện đại sự mới mở ra.

“Là ý của cậu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
6 Đầm Ngang Chương 10
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sương tan chẳng thấy người

Chương 8
Nàng là cô gái tính cách quật cường đến từ Bắc Bình, còn chàng là đại thiếu gia của một gia tộc lớn tại Giang Nam. Năm năm trước, chàng giả vờ bạc tình để đuổi nàng về phương Bắc, rồi ký vào bản hợp đồng bán mạng để đi xa tới Nam Dương. Năm năm sau, nàng tái ngộ chàng tại Thương hội Tinh Châu, mới hay rằng tấm vé tàu năm đó, trận đại sương mù năm ấy, đã che giấu con đường sống mà chàng phải đánh đổi bằng nửa mạng người. Hiểu lầm được hóa giải, nhưng cũng là lúc đôi bên vĩnh viễn không còn ngày gặp lại. Một thiên tình sử ngược tâm khắc cốt ghi tâm thời Dân quốc, kể hết những định mệnh về tình yêu và sự hy sinh.
5