Từ Khiêm im lặng.
Cậu ấy biết rõ năng lực của Lục Trầm.
Cũng biết rõ rằng không thể giữ chân cậu ấy lại.
“Được.” Từ Khiêm gật đầu. “Tôi ủng hộ cậu.”
“Sau này, các vụ việc pháp lý của Hoa Đỉnh đều sẽ thuê ngoài cho văn phòng của cậu.”
“Coi như là quà khai trương của thằng anh em này tặng cho cậu.”
“Cảm ơn.” Lục Trầm mỉm cười.
Sau đó anh nhìn về phía tôi.
Ánh mắt trở nên nóng bỏng.
“Từ Uyển.”
Lần đầu tiên anh không gọi tôi là Tổng giám đốc Từ.
“Tôi còn một việc nữa.”
“Tôi muốn theo đuổi cô.”
Trái tim tôi hẫng một nhịp.
Từ Khiêm ở bên cạnh cười như mèo vờ được cá.
“Chuyện này thì cậu phải hỏi chị tôi.”
“Tôi không quyết định được đâu.”
Vừa nói cậu ấy vừa đứng dậy.
“Để tôi đi xem nhà cậu có rư/ợu ngon gì không.”
“Hai người cứ nói chuyện.”
Cậu ấy rất biết điều mà rời đi.
Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Lục Trầm.
Bầu không khí có chút tế nhị.
“Tôi biết, cô đã trải qua rất nhiều.” Lục Trầm nhìn tôi, giọng rất nghiêm túc.
“Tôi cũng biết, có thể bây giờ cô vẫn chưa sẵn sàng bắt đầu một mối qu/an h/ệ mới.”
“Không sao đâu.”
“Tôi có thể chờ.”
“Tôi có thể, chờ đến ngày cô sẵn sàng tin tưởng vào tình yêu một lần nữa.”
“Tôi cũng có thể, đồng hành cùng cô để cùng nuôi nấng bé Niệm khôn lớn.”
“Tôi sẽ đối đãi với nó như con đẻ của mình.”
“Từ Uyển, tôi nói là thật.”
Tôi nhìn anh.
Nhìn gương mặt tuấn tú của anh.
Nhìn đôi mắt trong veo và chân thành ấy.
Trái tim tôi d/ao động.
Mấy năm nay, không phải là không có người theo đuổi tôi.
Nhưng tôi đều đã từ chối hết.
Tôi sợ hãi.
Sợ lại một lần nữa bị tổn thương.
Nhưng, Lục Trầm là khác.
Anh điềm tĩnh, lý trí và chín chắn.
Cũng đủ mạnh mẽ.
Anh sẽ không yếu đuối, vô năng như Chu Khải.
Anh sẽ là một người bạn đời rất tốt.
Cũng sẽ là một người cha rất tốt.
Tôi im lặng rất lâu.
“Tôi cần thời gian.” Tôi nói.
“Được.” Anh cười.
Cười như đứa trẻ vừa nhận được kẹo.
“Tôi chờ cô.”
Từ hôm đó.
Lục Trầm bắt đầu thực sự theo đuổi tôi.
Ngày nào anh cũng gửi tặng tôi một bó hoa.
Không đắt đỏ nhưng rất tươi mới.
Anh nhớ rõ sở thích của tôi.
Nhớ rõ, tôi không ăn rau mùi, không uống nước có ga.
Anh sẽ cùng bé Niệm vui đùa.
Dạy con đá/nh cờ, vẽ tranh.
Bé Niệm rất thích anh.
Thậm chí còn thích hơn cả Từ Khiêm.
Trái tim tôi cũng từng chút một bị anh làm tan chảy.
Một năm sau.
Sinh nhật bé Niệm.
Chúng tôi tổ chức một bữa tiệc cho con tại biệt thự ven biển.
Từ Khiêm, cậu Chu cũng đều ở đó.
Lục Trầm cũng vậy.
Dưới ánh hoàng hôn.
Lục Trầm nắm tay bé Niệm, đắp lâu đài cát trên bãi biển.
Tôi đứng ở phía không xa, nhìn bọn họ.
Trên mặt là nụ cười dịu dàng mà chính tôi cũng không nhận ra.
Từ Khiêm bước đến bên cạnh tôi.
“Chị.”
“Vâng?”
“Chị có hạnh phúc không?”
Tôi nhìn về phía xa xa, hai bóng hình lớn bé kia.
Nhìn ráng chiều rực rỡ trên đường chân trời.
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Rất hạnh phúc.”
Cuộc đời tôi, từng là một đống đổ nát.
Nhưng giờ đây, tôi đã xây dựng lại tổ ấm của mình trên chính đống đổ nát đó.
Nơi đây có những người thân mà tôi yêu thương nhất.
Có sự nghiệp mà tôi theo đuổi.
Và cả một người, sẵn lòng chờ tôi, yêu thương tôi.
Tôi quay đầu nhìn Từ Khiêm.
“Tiểu Khiêm.”
“Vâng?”
“Cảm ơn em.”
“Cũng thay chị, cảm ơn mẹ.”
Cảm ơn bà ấy, trong hoàn cảnh tuyệt vọng đến vậy.
Vẫn đưa chúng tôi đến thế giới này.
Để chúng tôi có cơ hội gặp gỡ, nương tựa vào nhau.
Từ Khiêm mỉm cười.
“Bà ấy sẽ nghe thấy.”
Vâng.
Bà ấy sẽ nghe thấy.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Như thấy nụ cười dịu dàng của mẹ.
Mẹ ơi, con xem.
Chúng con đều rất tốt.
Mẹ, có thể yên tâm rồi.
(Hết)