Sau khi kiểm kê xong, tôi dẫn một đám người hùng hổ kéo đến tiệm cầm đồ, b/án sạch đống đồ đạc đó. Vì có nhiều người giúp đỡ, lại thêm đám đông hiếu kỳ đi theo xem náo nhiệt, thanh thế vô cùng lớn. Tuy tôi không rõ giá trị thực tế của những món đồ này, nhưng dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, chưởng quầy tiệm cầm đồ không dám giở trò, ngoan ngoãn đổi cho tôi thành ngân phiếu. Cầm trên tay xấp ngân phiếu dày cộm, tổng cộng là năm ngàn bảy trăm lượng.
Tôi lại bảo người thống kê ngay tại chỗ, lấy ra một trăm lượng đổi thành bạc vụn chia cho mọi người. Sau khi chia xong, tôi lại dẫn đám đông hùng hổ quay về Hầu phủ. Mẹ đã tỉnh, đang ngồi nghỉ trên sập trong sân, Long Tuyết Như ngồi bên cạnh hầu hạ. Thấy tôi dẫn một đám người xông vào, sắc mặt mẹ biến đổi dữ dội, ngồi bật dậy từ trên sập: "Long Tuyết Âm, con lại muốn làm gì nữa?"
Tôi lấy từ trong ngựk ra bảy trăm lượng ngân phiếu đưa cho bà: "Mọi người nhìn cho kỹ nhé, con chỉ lấy năm ngàn lượng, bảy trăm lượng này không thiếu một đồng, trả lại hết cho Hầu phủ!"
Sau khi mẹ hiểu ra, sắc mặt xanh mét. Long Tuyết Như đỡ lấy bà, lên tiếng: "Chị gái, sao chị có thể làm như vậy? Chị bảo Hầu phủ phải để mặt mũi ở đâu nữa?"
Tôi nhướng mày: "Là các người không cần mặt mũi trước. Bảo tôi đi khuân đồ trong kho, lại không cho hạ nhân giúp, tôi đành phải nhờ người bên ngoài giúp thôi."
Có người bên cạnh nói:
"Đây hình như là vị giả thiên kim kia đúng không?"
"Ôi chao, nhìn là biết ngay đồ làm bộ làm tịch!"
Long Tuyết Như đỏ hoe mắt, dậm chân cắn môi: "Các người sao lại vô lễ như vậy?"
Nó lại lắc cánh tay mẹ: "Mẹ, mẹ nhìn chị gái đi, không chỉ cố tình tung tin đùa cợt Hầu phủ mà còn b/ắt n/ạt con nữa!"
Người phụ nữ trung niên nhận mười lượng bạc của tôi chống nạnh nói:
"Chúng tôi nói sai chỗ nào? Cô chẳng qua chỉ là đứa con hoang ở bên ngoài!"
"Chiếm tổ chim khách bao nhiêu năm nay, cư/ớp đoạt hôn ước của đại tiểu thư nhà chúng tôi, lại còn giả vờ yếu đuối, cứ như thể đại tiểu thư nhà chúng tôi b/ắt n/ạt cô vậy, đúng là cái loại rẻ tiền!"
Tôi quay đầu nhìn bà thím đó, định lát nữa sẽ cho thêm bà ấy mười lượng bạc nữa. Thú thật, sau khi trở về Hầu phủ, tôi đối xử với tất cả mọi người rất tốt, kể cả hạ nhân. Sau này mới biết, nhũ mẫu chăm sóc tôi có tiền tháng mười mấy lượng. Nhưng họ chưa bao giờ cho tôi sắc mặt tốt, sau lưng còn nói tôi là đứa con gái hoang từ dưới quê lên, không có phong thái, lại còn nghe theo lời Long Tuyết Như để gây khó dễ cho tôi. Giờ đây tôi bỏ mười lượng bạc thuê người ngoài mà hiệu quả thế này, chỉ có thể nói số tiền này tiêu quá xứng đáng.
Mẹ thở gấp, chỉ tay vào tôi: "Long Tuyết Âm, con đừng có quá đáng!"
Tôi ném bảy trăm lượng ngân phiếu vào mặt bà: "Trả lại cho bà đấy! Cất giữ cho kỹ đi, để dành làm của hồi môn cho Long Tuyết Như!"
Mẹ đảo mắt, lại bị tức đến ngất xỉu.
Lấy được năm ngàn lượng bạc từ Hầu phủ, tôi lại dẫn đám người kéo đến Vinh Quốc Công phủ đòi tiền. Đã lấy tiền của Hầu phủ rồi thì tiện thể lấy luôn của Quốc Công phủ đi.
"Nếu các người giúp tôi đòi được năm ngàn lượng bạc từ Vinh Quốc Công phủ, tôi sẽ thưởng thêm mỗi người một lượng!"
Một lượng bạc đối với người bình thường đủ để chi tiêu trong hai, ba tháng. Nếu chỉ có một mình tôi, e rằng không dám kêu gào trước Hầu phủ và Vinh Quốc Công phủ. Nhưng tôi gọi hơn hai mươi người, đông người thế này, đục nước b/éo cò, pháp luật không trách chúng, Vinh Quốc Công phủ làm sao bắt được họ?
Thế là, người phụ nữ trung niên đó đứng trước cửa Vinh Quốc Công phủ, chống nạnh lớn tiếng hô: "Nào, hô cùng tôi, trả tiền!"
"Trả tiền! Trả tiền! Trả tiền!"
Hơn hai mươi người đồng thanh hô vang, khí thế hừng hực, tiếng vang lanh lảnh. Cả con phố đều nghe thấy. Vinh Quốc Công phủ vội vàng mở cổng, Chu Dục vội vàng bước ra.
"Long Tuyết Âm, cô dẫn nhiều người đến đây làm gì?"
Tôi: "Đến đòi tiền anh đấy! Đã thỏa thuận từ trước, Vinh Quốc Công phủ các người thay giả thiên kim xuất năm ngàn lượng, chẳng lẽ muốn quỵt n/ợ à?"
Chu Dục tức đến mức khuôn mặt vặn vẹo, gân xanh trên trán gi/ật gi/ật: "Được được được, cho cô!"
Anh ta sai người đi lấy bạc, lại bảo hạ nhân mang ra một số bảo vật, ném hết cho tôi. Tôi sai người kiểm tra, định giá.
"Đại tiểu thư, đủ rồi ạ."
Tôi phất tay, cười nói: "Thế tử hào phóng quá, chúng ta đi thôi!"
Chia bạc xong, tôi trở về Hầu phủ. Cha đi chầu về biết chuyện này lại nổi trận lôi đình. Ông m/ắng mẹ một trận tơi bời, nói bà ng/u xuẩn hết chỗ nói, cứ phải dùng th/ủ đo/ạn ấu trĩ này để ép tôi. Mẹ chỉ biết im lặng, không dám phản bác. Mấy người bàn bạc tới lui, cảm thấy tốt nhất đừng chọc vào tôi nữa, một khi ép tôi đến đường cùng tôi sẽ phát đi/ên, cuối cùng người chịu thiệt vẫn là họ.
Tuy tôi làm lo/ạn một trận, nhưng Hầu phủ im phăng phắc, chẳng ai dám đến gây sự với tôi nữa.
Đêm đến khi ngủ, Mẫu thần vào mộng, ân cần hỏi tôi: "Con gái, thế nào rồi?"
Tôi kể lại mọi chuyện, sà vào lòng người: "Mẹ ơi, cảm ơn sự che chở của người, nếu không thì không thể thuận lợi như vậy."
Một người phụ nữ không quyền không thế mà làm lo/ạn đến mức này vẫn còn sống sót nguyên vẹn. Tất nhiên là nhờ tôi thông minh lanh lợi, mưu trí vô song, có dũng có mưu, nhưng nếu không có sự che chở của Mẫu thần, chắc hẳn đã sớm bị ném xuống cái giếng nào rồi.
Có mẹ đúng là báu vật!
Mẫu thần khẽ vuốt tóc tôi: "Đợi con đoạn tuyệt qu/an h/ệ xong, cũng là lúc thu hồi tất cả mọi thứ của chúng rồi."