Trò chuyện xong với Mẫu thần, quay trở lại thực tại, tôi mơ hồ cảm thấy phía bên tủ có động tĩnh.
Tôi lập tức ngồi dậy: "Bắt tr/ộm!"
Người kia gi/ật mình, vội vàng chạy ra ngoài.
Tôi đã sớm chuẩn bị, nhặt chiếc ghế đặt bên cạnh giường, lao tới đ/ập mạnh xuống lưng hắn.
Người đó hừ nhẹ một tiếng, ngã gục xuống đất.
Tôi làm rùm beng chuyện vơ vét của Hầu phủ và Vinh Quốc Công phủ, trong người mang theo gần một vạn lượng bạc, ai mà không đỏ mắt chứ?
Chỉ cần không phải kẻ ngốc đều biết chuyện này sẽ dẫn dụ lũ sói đến.
Trở về Hầu phủ, tôi đoán Hầu phủ chịu thiệt lớn chắc chắn sẽ phái người đến tr/ộm tiền nên đã sớm đề phòng.
Nhờ ánh trăng dịu mát, tôi nhìn rõ gương mặt của tên tr/ộm.
"Anh cả, sao lại là anh?!"
Tôi cứ tưởng là nhũ mẫu hoặc nha hoàn lẻn vào phòng tr/ộm, không ngờ lại là anh cả.
Rào rào, bên ngoài sân chạy vào rất nhiều nha hoàn, mụ già.
Trước khi về phủ hôm nay, tôi đã bỏ tiền thuê vài người, giấu trong ngoài sân, vừa vặn bắt quả tang.
"Không phải tôi!"
Anh cả liều mạng che mặt lại.
"Anh cả, che mặt cũng vô ích thôi."
Đám nha hoàn, mụ già ùa lên bắt lấy anh cả, vừa đá/nh trống khua chiêng vừa áp giải vào chính đường, dọc đường đi còn không ngừng hô hoán thế tử Hầu phủ làm tr/ộm.
Đến chính đường, cha xua tan hạ nhân, sắc mặt âm trầm: "Chuyện này, không ai được phép truyền ra ngoài!"
Tôi cười nói: "Cha, nha hoàn con mới m/ua đã ra khỏi Hầu phủ rồi, nửa canh giờ không thấy con về, họ sẽ báo quan, cả kinh thành sẽ biết chuyện anh cả làm."
"Con..."
Cha tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
Mẹ khóc lóc nói: "Tuyết Âm, anh cả con chỉ nhất thời hồ đồ, con tuyệt đối đừng báo quan! Nếu báo quan, cuộc đời anh con coi như h/ủy ho/ại!"
Chuyện tôi làm lo/ạn ở phủ Kinh Triệu lần trước khiến họ vẫn còn lòng còn sợ hãi.
Long Tuyết Như cũng nói: "Chị gái, đều là người một nhà, việc gì phải làm khó coi như vậy?"
Tôi xua tay: "Chúng ta không phải người một nhà, ngày mai là ngày Long Tuyết Như nhập gia phả, tôi rời khỏi Hầu phủ, đừng có nhận họ hàng với tôi."
Ngừng một lát, tôi nói với anh cả đang cúi đầu ủ rũ: "Anh cả, anh cũng thật ng/u ngốc, tr/ộm ngân phiếu thì phái người làm là được, sao phải tự mình ra tay?"
Anh cả cúi đầu, vô cùng hối h/ận: "Anh cũng không biết..."
Tôi lập tức hiểu ra, chắc chắn là khí vận của Mẫu thần đang phát huy tác dụng.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, bưng chén trà nhấp một ngụm.
Giữa ánh mắt mong chờ của mọi người, tôi nói: "Giải quyết vấn đề rất đơn giản. Ngân phiếu của tôi mất rồi, các người đền tôi một vạn lượng, chuyện này coi như kết thúc, tôi đảm bảo không truyền ra ngoài."
"Cái gì? Một vạn lượng?!"
Mấy người thốt lên kinh ngạc.
Anh cả quỳ trên đất bất bình: "Tôi căn bản không tr/ộm tiền của cô! Tôi còn chưa chạm vào cô thì cô đã tỉnh rồi!"
Tôi nói: "Nhưng ngân phiếu của tôi mất rồi. Cả kinh thành đều biết tôi cầm một vạn lượng bạc về Hầu phủ, giờ ngân phiếu không cánh mà bay, anh lại xuất hiện trong sân của tôi, đó chính là anh tr/ộm."
Anh cả gi/ận dữ: "Cô nói mất là mất sao?"
Tôi bước tới đ/á hắn một cái.
Anh cả ngã nhào xuống đất, vô cùng chật vật.
Tôi ngồi xổm bên cạnh hắn: "Tất nhiên là mất rồi. Nếu không chúng ta báo quan, để quan phủ đến điều tra xem tiền của tôi rốt cuộc có mất hay không!"
Anh cả mặt c/ắt không còn giọt m/áu, quỳ trên đất níu lấy vạt váy tôi c/ầu x/in: "Em gái, là anh sai rồi, anh nhất thời hồ đồ, c/ầu x/in em tha cho anh."
Tôi vỗ vỗ mặt hắn: "Thái độ này mới đúng chứ. Tự mình làm tr/ộm mà còn dám lớn tiếng với tôi. Không báo quan cũng được, trả ngân phiếu lại là xong."
Sắc mặt mọi người âm trầm.
Anh cả là con trai duy nhất của cha, không có lý do gì không bảo vệ hắn.
Ánh mắt cha nhìn anh cả như muốn ăn tươi nuốt sống.
Anh cả sợ hãi, trong lúc vội vàng nói với Long Tuyết Như: "Em Tuyết Như, là em bảo anh đi tr/ộm ngân phiếu, giờ xảy ra chuyện rồi, em bảo Vinh Quốc Công phủ đền tiền đi!"
Cha và mẹ nhìn Long Tuyết Như đầy khó tin.
Long Tuyết Như mặt tái mét, vội vàng lùi lại lắc đầu: "Không phải em, em không có..."
Mẹ lao lên t/át mạnh anh cả một cái: "Con dám vu oan cho em gái con! Tuyết Như không thể làm chuyện như vậy!"
Anh cả trước là mất mặt trước đám đông.
Sau đó bị tôi đ/á một cước.
Giờ lại bị mẹ t/át tai.
Đêm nay, kẻ vốn luôn thuận buồm xuôi gió như hắn phải chịu bao ấm ức.
Sắc mặt hắn đỏ bừng, đứng bật dậy, gi/ận dữ.
"Tuyết Như đúng là không bảo tôi làm chuyện này, nhưng cô ta ám chỉ tôi. Nói cô ta sắp lấy chồng, thiếu của hồi môn. Tôi bị cô ta xúi giục mới nảy ý định tr/ộm ngân phiếu!"
Long Tuyết Như tất nhiên sống ch*t không thừa nhận.
Đám người bắt đầu cắn x/é lẫn nhau, vô cùng náo nhiệt.
Tôi ngồi bên cạnh, vừa uống trà vừa xem kịch.
Có chút buồn ngủ, tôi đứng dậy nói: "Các người cứ cãi nhau đi, ngày mai đưa ngân phiếu cho tôi, nếu không thì tự gánh hậu quả."
Ném lại câu đó, tôi ngáp một cái rồi ra ngoài.
Mẫu thần quả nhiên thương tôi.
Gần đây tôi làm gì cũng thuận lợi, còn đám người Hầu phủ làm gì cũng xui xẻo.
Tôi không biết họ đã dày vò nhau thế nào, nghe nói đèn nến Hầu phủ sáng suốt đêm, chắc là mấy người đó không ngủ được rồi.
Trời vừa tờ mờ sáng, nha hoàn bẩm báo họ đã đến Vinh Quốc Công phủ.
Đây là đi đòi tiền à?
Long Tuyết Như còn chưa vào cửa đã khiến Vinh Quốc Công phủ mất trắng năm ngàn lượng.