Giờ lại đi đòi tiền, chẳng biết sau này khi nó gả sang đó rồi thì sẽ náo lo/ạn đến mức nào.
Tôi cười hớn hở, thức dậy vệ sinh cá nhân.
Kệ họ đi, tôi chỉ có nhiệm vụ thu tiền thôi.
Gần đến trưa, Hầu phủ náo nhiệt vô cùng.
Cả nhà rất cưng chiều Long Tuyết Như, tổ chức yến tiệc rất lớn, mời không ít khách khứa.
Khi khách khứa đã đến đông đủ, mẹ sợ tôi gây chuyện nên kéo tôi sang một bên, nhét một chiếc hộp gấm vào tay tôi: "Đây là một vạn lượng ngân phiếu, cầm cho kỹ!"
Trong ánh mắt của bà chỉ có sự th/ù h/ận, chán gh/ét và kh/inh bỉ, không có lấy một chút tình thương nào.
Tôi đếm kỹ lại, phân biệt thật giả rồi cười gật đầu: "Được thôi!"
Mẹ nghiến răng: "Long Tuyết Âm, lát nữa ta sẽ trục xuất con khỏi Hầu phủ, đoạn tuyệt qu/an h/ệ, từ nay về sau chúng ta đời đời kiếp kiếp không còn là mẹ con nữa!"
Tôi cười hì hì ôm lấy hộp gấm: "Thế thì tốt quá rồi. Có người mẹ ng/u xuẩn như bà, con lúc nào cũng thấy tự ti."
Bà tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
Đúng lúc có mấy vị quý phu nhân đi vào, bà cố nén gi/ận, quay người lại đón tiếp.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ, các tộc lão đã tề tựu đông đủ.
Tộc trưởng nâng gia phả ra, ghi tên Long Tuyết Như vào lại.
Cha gạch tên tôi đi, tuyên bố trước mặt mọi người: "Long Tuyết Âm, không hiếu không đễ, không tôn trọng người lớn, hôm nay trục xuất khỏi Hầu phủ, đoạn tuyệt qu/an h/ệ!"
Mọi người ồ lên kinh ngạc.
Lúc đầu họ được mời đến, Hầu phủ chỉ nói là ghi tên Long Tuyết Như vào gia phả.
Ngoài mấy vị tộc lão ra, những người khác đều không biết tôi sắp bị đuổi ra khỏi cửa.
Tôi nhướng mày.
Cha đây là muốn làm nh/ục tôi trước mặt mọi người, muốn tôi mang tiếng x/ấu mà rời khỏi phủ.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi bước lên đài nói: "Cha, con tự nguyện rời khỏi Hầu phủ. Chính cha không phân biệt phải trái, thiên vị giả thiên kim, ng/ược đ/ãi con, nên con mới muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ! Nếu hôm nay cha dám công khai bôi nhọ thanh danh của con, thì con sẽ phơi bày hết những chuyện x/ấu xa của Hầu phủ ra ngoài, đến lúc đó thì đừng ai mong được yên ổn!"
"Con!"
Cha trợn tròn mắt, cánh mũi phập phồng, tức gi/ận không nhẹ.
Thấy ông không chịu nhượng bộ, tôi mỉm cười, quay sang nói với các vị khách: "Mọi người không biết đâu, cái Hầu phủ này trông thì hào nhoáng, thực ra bên trong vô cùng thối nát..."
"C/âm miệng!" Cha vội vàng gầm lên, "Ta làm theo ý con là được chứ gì?"
Ông r/un r/ẩy bờ môi, sắc mặt cứng đờ nói với mọi người: "Tuyết Âm là một đứa trẻ tốt. Vĩnh An Hầu phủ chúng ta và Long Tuyết Âm không có duyên phận, hôm nay là con bé chủ động muốn đoạn tuyệt qu/an h/ệ, Hầu phủ chúng ta đành phải để nó rời đi."
Người bên dưới bàn tán xôn xao:
"Hóa ra là thiên kim thật chủ động c/ắt đ/ứt liên lạc với Hầu phủ, xem ra đúng là bị ng/ược đ/ãi thật rồi."
"Cái Hầu phủ này bị úng n/ão à? Con gái ruột không cần, lại đi cần con gái của kẻ th/ù. Nếu ta là liệt tổ liệt tông nhà họ Long, chắc tức đến mức bật nắp qu/an t/ài mất!"
"Xem ra cô giả thiên kim này th/ủ đo/ạn gh/ê g/ớm thật, ép cả thiên kim thật phải rời đi."
Sắc mặt các vị tộc lão đều rất khó coi.
Trước đó họ biết Long Tuyết Như là giả thiên kim nên đã vội vàng gạch tên nó khỏi gia phả, cho tôi vào.
Cha không muốn công khai chuyện này, tuy đã sửa gia phả nhưng lại không công bố Long Tuyết Như là giả thiên kim.
Lần này tôi làm ầm ĩ lên, ông mới buộc phải công khai.
Long Tuyết Như nghe thấy những lời bàn tán, viền mắt hơi đỏ lên.
Hôm nay đáng lẽ là ngày vẻ vang nhất của nó, nhưng giờ đây thứ nó nhận được chỉ là sự kh/inh bỉ của người khác.
Chu Dục bên cạnh không nghe nổi nữa, đứng bật dậy, đi đến trước mặt Long Tuyết Như nói: "Các vị, Tuyết Như mệnh cách tôn quý, là phúc tinh của Hầu phủ, đây chính là lý do nó có thể làm đích nữ!"
Cha bước lên một bước: "Không sai, vì có Tuyết Như, ta mới có thể kế thừa tước vị!"
Mẹ nói: "Có Tuyết Như, ta mới mọi sự hanh thông, thân thể khỏe mạnh."
Anh cả cũng nói: "Có Tuyết Như, ta mới bái được đại học sĩ làm thầy!"
Chu Dục nhìn quanh bốn phía: "Ta và Tuyết Như đính hôn, Vinh Quốc Công phủ mới hóa nguy thành an, Tuyết Như là phúc tinh của chúng ta!"
Người ngồi bên dưới nhìn nhau, không nói thêm lời nào nữa.
Sắc mặt Long Tuyết Như dần dần khá hơn, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Nó ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Chị gái, dù chị có nói gì cũng vô ích thôi, người chiến thắng là em!"
Tôi cất giọng: "Long Tuyết Như không phải phúc tinh, nó là tai tinh!"
Toàn trường lặng đi một chút, rồi lại ồ lên.
Tôi tiếp tục: "Cha, một đứa con thứ như cha mà kế thừa được tước vị Hầu phủ, tất cả đều nhờ phúc khí của con! Mẹ, bà thoát khỏi b/ệnh tật cũng là nhờ con! Còn anh cả, cái loại người như anh mà bái được đại học sĩ làm thầy cũng là nhờ khí vận của con! Chưa kể đến Vinh Quốc Công phủ, Chu Dục, nếu anh không phải vị hôn phu của con, Vinh Quốc Công phủ nhà anh sớm đã sụp đổ từ lâu rồi!"
Mấy người gi/ận dữ: "Long Tuyết Âm, con nói bậy! Con chỉ là đố kỵ Tuyết Như nên mới nói ra những lời như vậy!"
Long Tuyết Như dịu dàng nói: "Chị gái, sao chị lại giành gi/ật cả chuyện này với em? Mười tám năm nay là em ở bên cha mẹ anh cả, là em cùng anh Chu Dục lớn lên. Chị không ở kinh thành, sao có thể ban khí vận cho họ được chứ?"
Tôi mỉm cười: "Họ là người nhà và vị hôn phu của con, ông trời mới ban phước cho họ, đợi con mười tám năm sau quay về hưởng phúc. Nhưng các người lại ng/ược đ/ãi con, không nhận đứa con gái này."