Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện hôm đó, cùng với tư tưởng trọng nam kh/inh nữ bảo thủ của Hà Tử Thiến.
Xem ra cô ta đã quyết tâm giúp anh trai tranh giành gia sản với tôi.
Còn anh trai, cũng đã quyết tâm tranh giành với tôi rồi.
Nhưng anh trai à.
Anh là con nuôi, còn tôi mới là giọt m/áu duy nhất của nhà họ Tống.
Anh không có lý do gì để tranh giành với tôi cả.
Tôi muốn xem, dưới sự xúi giục của Hà Tử Thiến, anh sẽ làm đến mức nào.
Nếu anh thực sự muốn trở mặt với tôi, thì tôi cũng sẽ không khách sáo nữa.
Tống Thịnh Tuấn.
Cái tên của anh, mạng sống của anh, tất cả mọi thứ của anh đều là do gia đình tôi ban cho.
Thứ đã cho anh, cũng có thể thu hồi lại bất cứ lúc nào.
Vài ngày sau, tôi đi ra ngoài về, thấy trên ghế sofa ngồi vài người đàn ông trạc tuổi anh trai.
Ai nấy đều vest bảnh bao, chỉn chu từng chi tiết, trông có vẻ đều là những người có gia thế không tầm thường.
Nhìn trận thế này, tôi lập tức hiểu ra.
Anh trai muốn sắp xếp cho tôi đi xem mắt.
Anh ta thừa biết tôi gh/ét nhất là xem mắt, cũng chẳng có ý định tính chuyện hôn nhân khi còn trẻ như vậy.
Không cần nghĩ cũng biết là ai bày mưu cho anh ta.
Anh ta kéo tôi qua, đẩy tôi vào vị trí trung tâm.
“Giới thiệu với mọi người, đây là em gái tôi, các cậu cứ gọi em ấy là Tiểu Nghiên.”
“Tiểu Nghiên, đây đều là bạn của anh. Họ đều là những nhân tài xuất chúng du học trở về, rất lợi hại đấy. Hai bên làm quen đi.”
Tôi mặt không cảm xúc nói: “Không cần.” rồi quay lưng định bỏ đi.
Anh trai nhanh chóng giữ tôi lại.
“Đừng ngại mà, kết bạn cũng tốt thôi...”
Mục đích rõ ràng đến mức anh ta chẳng buồn che giấu nữa.
Thấy tôi không hứng thú với mấy người đàn ông kia, anh ta càng đẩy nhanh tốc độ.
Nhân lúc cả nhà đi ăn tiệc, anh ta lên tiếng trên bàn ăn:
“Bố, mẹ, Tiểu Nghiên cũng 22 tuổi rồi, du học về là 24 tuổi, con nghĩ chúng ta nên cân nhắc chuyện đại sự của em ấy thôi.”
Tôi phản bác: “24 tuổi thì già lắm sao?”
Anh trai cười đầy ẩn ý, anh ta nói:
“Đối với con gái mà nói, 24 tuổi không còn nhỏ nữa, chẳng mấy chốc mà thành gái ế 30 tuổi đâu.”
“Tiểu Nghiên, thực ra với điều kiện nhà mình, em không cần phải vất vả học hành làm gì, làm một phu nhân nhà giàu chẳng phải có thể diện hơn, lại còn nhàn hạ hơn sao.”
Thấy anh ta như vậy, tôi cũng không chịu thua.
“Anh, anh không phải là thấy em được Đại học Oxford nhận, còn trường đại học của anh quá kém nên gh/en tị đấy chứ?”
Nụ cười trên mặt anh trai cứng đờ.
Ánh mắt anh ta lộ ra vài phần c/ăm h/ận.
Bố mẹ tưởng chúng tôi đang đùa giỡn, chỉ cười bảo chúng tôi là đôi oan gia, không hề ngăn cản.
Thậm chí, còn hùa theo trêu chọc tôi.
“Con gái cưng của bố mẹ sau này chắc chắn sẽ lấy được một tấm chồng tốt.”
Tôi nén một hơi trong lòng.
Anh trai cũng không nói gì thêm.
Tôi biết, anh ta vẫn sẽ tiếp tục tung chiêu.
Không tránh được thì phải gặp chiêu phá chiêu.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
Anh trai đã đẩy tôi vào hố lửa, Hà Tử Thiến cũng chẳng phải dạng vừa.
Nên để hai người bọn họ đấu với nhau.
Còn tôi thì khoanh tay đứng xem.
Hà Tử Thiến là người lớn lên trong một gia đình méo mó như vậy.
Có thể x/ấu xa, nhưng tuyệt đối không ng/u ngốc.
Có cô ta bày mưu tính kế cho anh trai, sau này tôi còn gặp nhiều chuyện bực mình hơn.
Chẳng mấy chốc, tôi đã lên xong một kế hoạch.
Tôi đến quán bar tìm một cô gái có vẻ ngoài thuần khiết, nhét vào tay cô ta vài xấp tiền.
“Cô có muốn làm việc cho tôi không?”
Tôi ra tay hào phóng hơn nhiều so với mấy gã đàn ông kia, cô gái quán bar lập tức đồng ý.
“Tôi cần làm gì?”
“Diễn kịch.”
Cô gái quán bar khẽ cười.
“Được thôi, tôi giỏi nhất là việc này.”
Giọng cô ta cũng rất ngọt ngào.
Điều kiện ưu việt này quá phù hợp với kịch bản của tôi.
Ngày hôm sau, qua bàn tay nhào nặn của tôi, cô gái quán bar đầy vẻ phong trần tối qua,
đã l/ột x/ác thành một thiên kim tiểu thư xinh đẹp kiều diễm.
Tôi chịu chơi chi mạnh tay, m/ua cho cô ta một loạt đồ hiệu, thuê cho cô ta một căn hộ ở trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng, còn đưa cô ta đến những nơi cao cấp để mở mang tầm mắt.
Cô ta học hỏi rất nhanh, tiến bộ thần tốc, chỉ vài ngày đã được tôi đào tạo xong.
Về thân phận và gia cảnh của cô ta, tôi cũng đã làm giả hoàn hảo.
“Từ nay, tên của cô là Kim Tử Viện, vừa tốt nghiệp Đại học Hồng Kông về đại lục phát triển.”
“Gia tộc kinh doanh quy mô lớn và bí ẩn, thế lực hùng hậu, gia đình đều ở nước ngoài.”
Chuyện của cô ta, tôi bịa đặt kín kẽ, không một kẽ hở.
Tôi đưa ảnh và thông tin của Tống Thịnh Tuấn cho cô ta.
“Hãy tìm cách trở thành bạn gái của người đàn ông này, khiến anh ta theo đuổi cô đến cùng, ch*t mê ch*t mệt.”
“Cô phải làm cho anh ta tưởng rằng chỉ có cô mới là người môn đăng hộ đối, chỉ có cô mới giúp ích được cho sự nghiệp của anh ta.”
Cô gái lộ vẻ ngạc nhiên.
“Á, nhiệm vụ này lạ thật đấy. Hai người là qu/an h/ệ gì vậy?”
Để đảm bảo an toàn, tôi sẽ không tiết lộ sự thật cho cô ta.
Lòng người khó dò, tôi không thể không cẩn trọng.
Ngộ nhỡ tôi lại nhìn lầm, chọn sai người, cô gái này bị Tống Thịnh Tuấn m/ua chuộc,
thì coi như công sức của tôi đổ sông đổ bể hết.
Tôi bảo cô ta: “Tôi cũng giống cô thôi, được người ta nhờ vả, nhận tiền làm việc.”
Cô ta ồ lên đầy suy tư.
Sau đó cô ta cười nói:
“Tôi hiểu rồi, chắc là sếp của cô muốn chỉnh đối thủ, nhắm vào con trai nhà người ta, chơi trò thương chiến ấy mà, tôi cũng từng nghe qua vài chuyện kiểu này.”