Cận Hòa Minh vừa vặn được nghỉ, tôi nhờ anh ấy giúp chuyển một phần chứng từ đến gần trường học.
Anh ấy đồng ý rất nhanh.
"Em cứ lo việc của em đi, để anh đi cho."
Tối hôm đó, anh về nhà hơi muộn.
Tôi hỏi anh mọi việc có thuận lợi không.
Anh nói: "Thuận lợi. Cô ấy dẫn theo con cái cũng chẳng dễ dàng gì."
Tôi ậm ừ một tiếng rồi tiếp tục xem hồ sơ vụ án.
Anh đứng trong phòng khách nhìn tôi.
"Em không hỏi xem cô ấy thế nào à?"
"Cô ấy không phải bạn em, là khách hàng."
Cận Hòa Minh cười nhẹ.
"Luật sư các em đều rạ/ch ròi thế sao?"
Tôi không ngẩng đầu.
"Không rạ/ch ròi thì sẽ xảy ra chuyện đấy."
Anh không nói thêm gì nữa.
Nửa năm sau, trong lúc chờ phiên tòa, tôi lướt thấy một bài đăng nổi bật.
Tiêu đề là:
【Sau khi ly hôn, tôi gặp được một người rất tuyệt, nhưng anh ấy đã kết hôn rồi.】
Tôi vốn định lướt qua.
Kiểu bài đăng này quá nhiều.
Nhưng vài câu đầu đã khiến tôi dừng lại.
【Chồng cũ ngoại tình, tẩu tán tài sản, còn muốn cư/ớp con. Khoảng thời gian đó ngày nào tôi cũng mất ngủ, cảm thấy bản thân không thể chống đỡ nổi nữa.】
【Sau đó tôi thắng kiện, mang con ra ngoài. Ai cũng bảo tôi nên bắt đầu lại.】
【Nhưng tôi thực sự quá mệt mỏi.】
Chủ bài đăng nói, cô ta không hề muốn phá hoại gia đình bất kỳ ai.
Chỉ là người đàn ông đó quá dịu dàng.
Sẽ ngồi xổm xuống giúp khi dây giày con cô ta bị tuột, sẽ nhớ việc cô ta không được uống đồ lạnh, sẽ nghe điện thoại khi cô ta suy sụp lúc nửa đêm.
【Tôi biết anh ấy có vợ.】
【Nhưng vợ anh ấy quá mạnh mẽ, dường như chuyện gì cũng xử lý được.】
【Tôi không ép anh ấy ly hôn, cũng không muốn danh phận, tôi chỉ là không nhịn được mà lại gần thêm một chút.】
Phần bình luận toàn là những lời an ủi cô ta.
【Bạn từng chịu tổn thương, muốn nắm lấy một chút ánh sáng là điều rất bình thường.】
【Đàn ông nếu hôn nhân hạnh phúc thì đã không cho người khác cơ hội.】
【Phụ nữ quá mạnh mẽ, vốn dĩ không giữ nổi đàn ông.】
Tôi xem mà thấy trong lòng khó chịu.
Kiểu lý lẽ này quá quen thuộc.
Người ngoại tình luôn thích đặt bản thân vào vị trí bị số phận xô đẩy.
Tôi đang định thoát ra thì bài đăng lại cập nhật thêm một tấm ảnh.
Trong ảnh, người đàn ông ngồi xổm trước cửa trung tâm thể thao trẻ em, cúi đầu thắt dây giày cho một cậu bé.
Ảnh chỉ chụp được góc nghiêng và bàn tay.
Trên ngón áp út của người đàn ông có chiếc nhẫn cưới.
Vòng trong có một vết xước rất nông.
Vết xước đó là do tôi làm ra trước đám cưới.
Ngày chiếc nhẫn được gửi đến nhà, tôi vội vàng tháo bao bì nên vô tình để vòng nhẫn quẹt qua góc bàn.
Lúc đó tôi xót xa vô cùng.
Cận Hòa Minh nắm lấy tay tôi cười.
"Không sao, thế lại hay, có dấu hiệu riêng."
Anh nói sau này nhẫn có bị lẫn thì cũng nhận ra được.
Ngoài phòng xử án, có người gọi tên tôi.
Tôi ngồi trên ghế dài, ngón tay đặt trên màn hình điện thoại, hồi lâu không cử động.
Người đàn ông trong ảnh đeo chiếc nhẫn có vết xước đó.
Anh ta thắt dây giày cho con của Tang Nhuệ.
Mà Tang Nhuệ viết trong bài đăng:
【Anh ấy thực sự rất tuyệt.】
Tôi chụp màn hình bài đăng.
Tiêu đề, thời gian đăng, hình ảnh, phần bình luận.
Chụp lại từng cái một.
Tay rất vững.
Vững đến mức trợ lý bên cạnh khẽ hỏi tôi:
"Luật sư Nguyễn, sao sắc mặt cô lại tái thế?"
Tôi úp điện thoại xuống.
"Không sao."
Phiên tòa đó, tôi vẫn tham gia như thường lệ.
Khi đối chất, luật sư đối phương cứ bám lấy chi tiết của một bản hợp đồng không buông.
Tôi cầm bút, gạch dưới những điều khoản then chốt trên giấy.
Giọng không hề run.
Đợi phiên tòa kết thúc, tôi bước ra khỏi tòa án, ánh mặt trời chiếu vào làm mắt đ/au nhức.
Cận Hòa Minh gửi tin nhắn đến.
【Tối về nhà ăn cơm không?】
Tôi nhìn dòng chữ đó, vài giây sau mới trả lời.
【Có.】
Anh lại nhắn:
【Anh m/ua cá rồi. Dạo này em mệt quá.】
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ "mệt quá".
Hóa ra anh vẫn luôn biết tôi mệt.
Chỉ là anh thích đi an ủi một người khác luôn tự viết về mình như một kẻ đang chao đảo hơn.
Tối về nhà, Cận Hòa Minh đang nấu ăn trong bếp.
Anh đeo tạp dề, nồi canh đang hầm trên bếp.
Thấy tôi vào cửa, anh cười cười.
"Hôm nay phiên tòa thuận lợi không?"
Tôi thay giày.
"Cũng được."
"Em đi rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi."
Trên bàn ăn, anh gắp một miếng cá vào bát tôi.
"Dạo này bớt nhận mấy vụ án hao tổn tinh thần đi. Lần nào xử lý mấy chuyện này, em cũng căng thẳng cả người."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Chuyện kiểu gì?"
"Ngoại tình, tài sản, tranh giành con cái." Anh thở dài, "Mấy cái sổ sách n/ợ nần của nhà người ta, xem nhiều ảnh hưởng tâm trạng lắm."
Tôi cúi đầu gỡ xươ/ng cá.
"Anh từng nói em làm nghề này rất giỏi mà."
Anh cười nhẹ.
"Giỏi thì giỏi thật. Nhưng anh cũng xót em mà."
Tôi nhìn miếng cá trong bát, bỗng nhiên nhớ đến câu trong bài đăng.
【Anh ấy nhớ việc tôi không được uống đồ lạnh.】
Cận Hòa Minh biết tôi không ăn hành.
Nhưng anh cũng sẽ nhắn tin hỏi Tang Nhuệ ngủ chưa vào lúc tôi tăng ca đến tận rạng sáng.
Tôi không vạch trần.
Tôi chỉ bắt đầu điều tra.
Luật sư tự điều tra cuộc hôn nhân của chính mình, nghe thật nực cười.
Nhưng bằng chứng sẽ không tự nhiên sinh ra chỉ vì đối tượng là chồng mình.
Thứ tôi có thể dùng, bắt buộc phải hợp pháp.
Bài đăng công khai, ảnh công khai, sao kê chi tiêu, lịch trình xe cộ, chi tiêu tài khoản chung.
Tôi bắt đầu từ nơi dễ dàng nhất.
Xe của Cận Hòa Minh có liên kết với nền tảng đỗ xe của gia đình.
Anh không hay xem mấy ghi chép này.
Tôi thấy vài địa chỉ lạ.
Trung tâm thể thao trẻ em.
Bãi đỗ xe gần trường mẫu giáo tư thục.
Một b/ệnh viện nằm rất gần nơi ở của Tang Nhuệ.
Ngày tháng cơ bản khớp với thời gian bài đăng của cô ta được cập nhật.
Tôi lại kiểm tra tài khoản chung.