"Đó là minh chứng cho việc chúng ta có tướng phu thê đấy."
Tôi không nhịn được, bật cười một tiếng.
Anh đứng dậy, hôn nhẹ lên trán tôi.
"Đi ngủ đi."
"Anh có muốn ăn chút gì trước không?"
"Ăn rồi."
"Ăn gì?"
"Mì tôm."
"...Chu Chu."
"Hửm?"
"Anh quản không cho em ăn mì tôm, mà chính anh lại ăn?"
Anh tuy lý lẽ không vững nhưng vẫn tỏ ra hùng h/ồn: "Cái đó khác, anh là đàn ông trưởng thành--"
"Em cũng là người trưởng thành!"
"Em bị thấp khí nặng."
"Anh còn nhắc đến thấp khí nữa xem em có thật sự làm một bản báo cáo giám định tư pháp để tống anh vào tù không đấy!"
Anh giơ tay đầu hàng: "Được rồi, được rồi, lần sau không ăn nữa."
Người đàn ông này thật là.
Khiến người ta vừa an tâm, lại vừa xót xa.
Ngày thứ sáu mươi hai sau khi kết hôn.
Chu Chu cuối cùng cũng bận xong vụ án đó.
Cuối tuần hiếm khi rảnh rỗi, không biết anh m/ua một cái giá sách về từ lúc nào.
Bảo là thấy sách luật và hồ sơ của tôi bày bừa bãi khắp nơi, cần một chỗ để cất giữ.
Anh m/ua đấy.
Chủ động m/ua đấy.
Để đặt sách của tôi.
Nhưng cách anh nói ra thì đúng chuẩn phong cách "trai thẳng".
"Đống sách đó của em mà còn bày trên sofa nữa là anh xử lý theo tội chiếm dụng không gian công cộng đấy."
Được rồi, được rồi, anh nói gì cũng đúng hết.
Chuyện lắp ráp giá sách, anh nhất quyết phải tự tay làm.
Tôi đứng bên cạnh làm trợ thủ, phụ trách đưa dụng cụ.
"Tuốc nơ vít."
Đưa.
"Cờ lê."
Đưa.
"Lục giác."
Đưa.
"Vợ ơi."
Tôi phản xạ có điều kiện, tay vươn ra--
Đưa cho anh một cái búa.
Cả hai cùng sững sờ.
Anh chậm rãi cúi đầu, nhìn cái búa trong tay tôi.
Rồi lại chậm rãi ngẩng đầu, nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn anh.
Rồi nhìn cái búa.
"Em định đóng đinh anh à?"
"...Trong tầm tay tôi chỉ còn cái này thôi."
"Anh gọi vợ mà em đưa búa?"
"Anh gọi tên dụng cụ thì em đưa dụng cụ, anh gọi cách xưng hô em tưởng là dụng cụ mới!"
Anh nhận lấy cái búa, nghiêm túc gõ nhẹ vào cái đinh.
"Được rồi. Búa thương hiệu vợ, dùng khá vừa tay."
Tôi: "..."
Anh lại gõ thêm một cái.
"Cảm giác rất tốt, trọng lượng vừa phải, đá/nh chính x/ác."
"Đủ rồi đấy Chu Chu!"
"Chưa đủ."
Anh đặt cái búa xuống, phủi bụi trên tay, nghiêng đầu nhìn tôi.
"Gọi lại lần nữa xem."
"Gọi cái gì?"
"Búa."
"..."
"Sai rồi. Gọi vợ. Vợ ơi~"
"Phì! Ai là vợ anh chứ."
"Vừa nãy chính em đã đáp lời rồi."
"Đó là phản xạ tự nhiên! Anh vừa gọi tên dụng cụ là em đưa ngay, không liên quan gì đến vợ cả!"
"Ý em là--em tự xếp mình vào loại dụng cụ hả?"
Tôi há miệng, phát hiện ra mình lại bị anh gài bẫy về logic rồi.
"Chu Chu, có phải dạo này anh thẩm vấn nhiều quá không? Coi vợ mình như nghi phạm mà thẩm vấn à?"
"Anh không có."
Anh đứng dậy, nhìn xuống tôi đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ.
"Nghi phạm không khó đối phó như em."
Tôi lườm anh.
Anh cúi đầu nhìn tôi.
Ánh mắt bỗng chốc dịu lại.
"Nhưng em đáng yêu hơn nghi phạm nhiều."
Đáng gh/ét, tên trai thẳng này, sao tự nhiên lại dẻo miệng thế không biết.
Tôi không dám nhìn anh nữa.
Tôi sợ mình sẽ cư/ớp lấy cái búa trong tay anh mà đ/ập cho anh một trận!
...
Giá sách lắp mất hơn hai tiếng đồng hồ.
Chủ yếu là vì linh kiện quá nhiều và phức tạp.
Nhưng phải nói rằng, xem quá trình anh lắp ráp cũng rất mãn nhãn.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ, động tác dứt khoát chính x/ác.
Lúc vặn ốc, độ cong cổ tay xoay chuyển rất vững, giống như...
Giống như đang lên đạn cho sú/ng vậy.
Tôi đang nghĩ cái quái gì thế này.
Giá sách lắp xong được đặt sát tường phòng làm việc, màu gỗ tự nhiên, năm tầng, rất lớn.
Anh đứng dậy phủi bụi trên tay.
"Đủ để không?"
"Đủ rồi. Quá đủ rồi."
Tôi bước tới sờ thử cái giá sách--cảm giác rất tốt, gia công cũng rất tinh xảo.
Quay đầu nhìn anh.
Trên trán anh có một lớp mồ hôi mỏng, mấy sợi tóc mai dính trên mặt.
Trên tay có hai vệt đỏ, là do cạnh gỗ cọ vào.
"Chu Chu."
"Hửm?"
"Cảm ơn anh."
Anh cười một tiếng: "Với anh mà còn khách sáo thế à?"
"Cái giá sách này bao nhiêu tiền? Em chuyển khoản cho anh."
"Luật sư Lý, đồ anh m/ua cho em mà em còn đòi trả tiền à?"
"Thế thì ngại quá--"
"Nếu em thực sự thấy ngại," anh cầm khăn lau tay, "tối nay nấu một bữa cơm là được."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Chỉ vậy thôi."
Được rồi.
Tối hôm đó tôi làm bốn món một canh.
Trình độ phát huy bình thường--không bị lật xe, cũng chẳng có gì kinh ngạc.
Nhưng anh ăn hai bát cơm, bảo là "rất ngon".
Tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi.
Nhưng bị lừa như vậy tôi thấy rất vui.
Ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã bắt đầu mưa.
Lất phất, rơi trên mặt kính, âm thanh rất nhẹ.
Tôi đặt cuốn sách trong tay xuống, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn Chu Chu đang ngồi bên cạnh lướt điện thoại.
Trước đó anh nói gì nhỉ?
Trời mưa cũng phải gọi anh.
Tôi hắng giọng.
"Chu Chu."
"Hửm?" Anh không thèm ngẩng đầu.
"Bên ngoài đang mưa."
Anh ngẩng đầu lên, liếc về phía cửa sổ một cái.
"Ồ, đang mưa thật."
Rồi lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.
Tôi đợi một lúc.
Anh không có bất kỳ phản ứng nào.
"Chu! Chu! Bên ngoài! Đang mưa!"
Tôi nói lại lần nữa, nhấn mạnh giọng.
Lần này thì anh nhìn tôi, gật gật đầu.
"Ừ, anh thấy rồi. Dự báo thời tiết bảo tối nay có mưa vừa, ngày mai chuyển âm u."
Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
Anh cũng nhìn tôi.