Gương mặt chân thành.
Gương mặt vô tội.
Anh ấy thực sự không hiểu.
"...Thôi bỏ đi."
Tôi đặt cuốn sách lên bàn trà, quay đầu đi không nhìn anh nữa.
Không gi/ận.
Không gi/ận.
Anh ấy là trai thẳng, phải thông cảm.
Là do tôi cứ nhất quyết muốn chấp nhặt với một khúc gỗ.
Ban đầu là ai đã nói nhỉ?
Trời tuyết gọi anh,
Trời mưa cũng gọi anh, trời gió cũng gọi anh.
Gọi xong rồi thì chẳng thấy gì cả.
Càng nghĩ tôi càng tức.
Thông cảm cái nỗi gì.
Phì, đồ đàn ông tồi!
Tôi quay phắt người lại, hai tay đẩy mạnh vào vai anh.
Ban đầu định đẩy cho anh lảo đảo một cái để xả cơn gi/ận.
Kết quả là quên mất một chuyện.
Đội trưởng cảnh sát hình sự nặng tám mươi cân, không phải là thứ mà cái người nặng bốn mươi mấy cân như tôi có thể đẩy nổi.
Anh chẳng hề suy chuyển, trái lại, chính tôi vì dùng lực quá đà nên mất trọng tâm mà ngã ập về phía trước.
Anh thuận thế nghiêng người, cả người tôi đổ ập lên lồng ngựk anh, hai người cùng ngã xuống ghế sofa.
Ghế sofa nảy lên một cái, hai chiếc gối tựa rơi xuống đất.
Tôi nằm đ/è lên ng/ười anh, chóp mũi suýt nữa thì va vào cằm anh.
Anh nằm đó, một tay không biết từ lúc nào đã đỡ lấy eo tôi.
Cúi đầu nhìn tôi, thong thả lên tiếng.
"Hửm? Vợ à, đây là em đang đẩy ngã anh đấy à?"
"Tôi không có, là tự anh ngã đấy chứ!"
"Tự anh ngã sao?"
Anh tiện tay đặt điện thoại sang một bên, bàn tay còn lại cũng đặt lên eo tôi.
"Một cảnh sát hình sự nặng tám mươi cân mà em đẩy một cái đã ngã, em tin không?"
Tôi chống lên ngựk anh định ngồi dậy, nhưng bị anh ấn xuống.
"Không vội," anh nói, giọng điệu đặc biệt bình tĩnh.
"Luật sư Lý, em giải thích trước xem, hành vi vừa rồi của em thuộc tính chất gì?"
"Tính chất gì?"
"Ban đêm, ở trong nhà, đẩy một người đàn ông trưởng thành ngã xuống ghế sofa."
Anh nói từng chữ một.
"Đây chẳng phải nên gọi là có ý đồ bất chính sao?"
"Anh bớt ngậm m/áu phun người đi!"
"Người tang vật chứng đầy đủ," anh vỗ vỗ vào bàn tay tôi đang đặt trên ngựk anh.
"Vật chứng ở đây này."
Tôi vội vàng thu tay về.
Anh bật cười, nụ cười rất nhẹ.
"Vậy rốt cuộc tại sao em lại đẩy anh?"
"Vì anh ng/u!"
"Anh làm sao?"
"Tôi nói bên ngoài đang mưa! Anh lại đi nói chuyện dự báo thời tiết với tôi!"
Anh sững người mất hai giây.
Sau đó tôi thấy biểu cảm của anh từ bối rối chuyển sang bừng tỉnh, rồi từ bừng tỉnh chuyển sang kiểu vừa buồn cười vừa chột dạ.
"...Chuyện gọi tên anh lúc trời mưa hả?"
"Bây giờ anh mới phản ứng ra à?"
Anh im lặng một lát.
"Anh tưởng em đang nói chuyện thời tiết với anh."
"Nói chuyện thời tiết thì tôi nhìn cửa sổ là được rồi, nhìn anh làm gì!"
Anh nằm đó, ngửa đầu nhìn tôi, cuối cùng cũng bật cười.
"Được, là lỗi của anh." Anh giơ tay vuốt mặt tôi, ngón cái lướt qua gò má tôi.
"Vậy giờ anh bù lại--Lý Niệm An, bên ngoài đang mưa."
Giọng nói hạ thấp xuống.
Mang theo chút khàn khàn.
Tiếng mưa rơi trên cửa sổ.
Anh ở ngay dưới thân tôi, trên hàng mi có ánh sáng ấm áp từ đèn phòng khách hắt xuống, đồng tử rất sâu và đen, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tim tôi bỗng nhiên lo/ạn nhịp.
"Anh, anh đứng dậy đi."
"Em đang ở trên, anh đứng dậy kiểu gì?"
"..."
"Hơn nữa," ngón tay anh khẽ siết lấy gáy tôi, lực rất nhẹ.
"Anh thấy góc độ này cũng khá tốt."
"Tốt chỗ nào chứ."
"Nhìn em rất rõ."
Giọng anh trầm thấp, hơi thở phả bên môi tôi.
"Tai lại đỏ rồi."
"Sưởi--"
"Ừ, sưởi, cung cấp nhiệt cục bộ không đều, em nói rồi."
Anh chặn đứng mọi lý do của tôi.
Sau đó anh nghiêng đầu, môi lướt qua vành tai tôi, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy.
"Niệm An."
Chỉ hai chữ.
Không có lời nào khác.
Nhưng cả người tôi tê dại từ da đầu đến tận ngón chân.
Cơn mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn.
Tay anh từ gáy trượt xuống lưng tôi,
chậm rãi siết ch/ặt.
Tôi không né tránh.
Khi anh hôn xuống, không giống như kiểu hôn chào buổi sáng chuồn chuồn đạp nước trước đây.
Rất nghiêm túc.
Rất chậm.
Mang theo sự x/ác nhận nào đó.
Giống như đang hỏi--được không?
Ngón tay tôi nắm ch/ặt lấy cổ áo anh.
Nắm rất ch/ặt.
Rồi thả lỏng.
Anh lật người, đ/è tôi xuống ghế sofa.
Tay chống ở hai bên đầu tôi, cúi đầu nhìn tôi.
"Em chắc chắn chứ?"
"Anh hỏi nhiều thế làm gì."
"Sợ ngày mai em kiện anh."
"...Anh im miệng đi."
Anh thực sự im miệng.
Sử dụng một cách khác để lên tiếng.
Đêm đó, mưa rơi rất lâu.
Đèn phòng khách không biết tắt từ lúc nào.
Những chiếc gối trên ghế sofa đều rơi xuống đất.
Trong một khoảnh khắc không thể gọi tên, tôi vùi mặt vào hõm vai anh, lí nhí nói một câu.
Giọng rất nhỏ rất nhỏ.
Anh không bắt tôi lặp lại.
Nhưng anh đã trả lời.
"Anh cũng vậy."
Sáng hôm sau, tôi bị đ/au mà tỉnh giấc.
Toàn thân mọi cơ bắp đều đang đồng loạt đình công.
Đến cả việc lật người cũng phải chia làm ba bước.
Đầu tiên là hít sâu, sau đó nghiến răng nghiêng người, cuối cùng dựa vào quán tính mà lăn qua.
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, những hình ảnh trong đầu cứ từng khung hình nhảy ra.
Khi anh chống người trên người tôi, cơ bắp trên cánh tay căng cứng.
Khi anh gọi tên tôi bên tai, giọng nói khàn đến mức hoàn toàn khác biệt với ngày thường.
Còn cả lúc anh hỏi tôi có đ/au không--
Cái giọng điệu đó.
Tôi nhắm mắt lại.
Ai mà ngờ được cơ chứ.
Đội trưởng Chu lúc nào cũng nghiêm túc.
Nói chuyện thì chậm rãi.
Ngốc nghếch.
Đến khi làm chuyện đó, hoàn toàn là một người khác.