“Chị ơi, nếu người em thích bảo em đổi thành phố khác thì sao ạ?”
Trong lớp vang lên vài tiếng cười.
Cô bé đỏ mặt.
Tôi nhìn em ấy.
“Trước hết hãy điền nguyện vọng của chính mình cho thật tốt.”
Em ấy ngẩng đầu.
Tôi nói: “Một người thực sự thích em, sẽ không bao giờ bắt em phải đem tiền đồ của mình ra để chứng minh tình cảm đó.”
Lớp học dần trở nên yên tĩnh.
Sau buổi chia sẻ, em ấy đuổi theo tôi ra hành lang, đưa cho tôi một tờ giấy nháp.
Nguyện vọng một trên đó được viết rất nhẹ.
“Em muốn đi tỉnh khác, nhưng nhà em nghèo. Em cũng sợ sau khi đi rồi sẽ không trụ nổi.”
Tôi nhận lấy xem qua.
“Em đã tra c/ứu các chính sách hỗ trợ chưa?”
Em ấy lắc đầu.
Tôi đưa cho em ấy tập tài liệu đã in sẵn.
“Tra trước đi. Sợ thì có thể từ từ giải quyết, đừng xóa đi nơi mình muốn đến trước.”
Em ấy ôm lấy tài liệu, hốc mắt hơi đỏ.
“Cảm ơn chị ạ.”
Khi bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, bóng cây bên sân vận động in dài trên mặt đất.
Điện thoại tôi rung lên.
Điền Du gửi một đường link diễn đàn.
【Bài đăng năm đó bị người ta đào lại rồi. Nhóm nhỏ của Kỷ Hoài Dã giờ đang náo nhiệt lắm.】
Tôi bấm vào xem thử.
Bài đăng cũ bị người ta chụp màn hình đăng lại.
Khu bình luận đã là một nhóm người khác.
Có người m/ắng kẻ đăng bài thật gh/ê t/ởm.
Có người hỏi cô gái năm đó giờ đi đâu rồi.
Cũng có người nói, kẻ lấy tiền đồ người khác ra đá/nh cược, thua là đáng đời.
Tôi không lướt xuống nữa.
Sau khi tắt link, điện thoại lại hiện lên một email chưa đọc.
Do Kỷ Hoài Dã gửi đến.
Tiêu đề chỉ có ba chữ.
【Xin lỗi】
Tôi không nhấn vào.
Trước cổng trường có một nhóm tân sinh viên đang kéo vali đi qua.
Chắc là những học sinh sắp vào đại học đến tham quan trước.
Một cô gái trong số đó đứng trước cổng chụp ảnh, trên mặt là sự háo hức không thể giấu nổi.
Tôi cúi đầu nhìn album ảnh trong điện thoại.
Ảnh chụp màn hình nguyện vọng nộp thành công năm đó vẫn còn.
Ảnh chụp màn hình diễn đàn cũng vậy.
Một tấm là bằng chứng tôi nắm lại cuộc đời của chính mình.
Một tấm nhắc nhở tôi rằng, lời ngọt ngào đôi khi còn có sức mạnh làm chệch hướng cuộc đời hơn cả lưỡi d/ao.
Xe buýt vào bến.
Tôi lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Khi xe chuyển bánh, cổng trường cấp ba dần lùi lại phía sau.
Tôi khóa màn hình điện thoại, bỏ vào túi.
Ngoài cửa sổ, mưa phương Nam vẫn đang rơi, những hạt mưa đ/ập vào mặt kính, vạch nên những vệt nước mảnh mai.
(Hết)