Lão Bí thư há miệng, cuối cùng chỉ nói: “Bảo trọng.”
Tôi quay người đi về phía đầu làng.
Đi ngang qua mấy nhà, có người thò đầu ra sau cửa, nhìn một cái rồi lại rụt vào.
Tôi không nhìn họ nữa.
Ra khỏi làng, đứng bên đường cái đợi xe.
Xe vẫn chưa tới.
Gió từ phía cánh đồng thổi qua, mang theo mùi đất nồng.
(Chị ơi, hồi nhỏ chúng mình cũng đứng trên bờ ruộng chờ xe ra thị trấn như thế này.)
Thế là tôi nhớ về những ngày tháng đó.
Mùa hè, tiếng ve kêu râm ran.
Chị mặc chiếc váy hoa nhí, buộc tóc đuôi ngựa, quay đầu gọi tôi: “Nhanh lên nào, xe sắp tới rồi.”
Chị chạy phía trước, bím tóc đung đưa.
Tôi đuổi không kịp chị, cứ chạy theo sau gọi “đợi em với”.
Chị dừng lại, quay đầu cười.
Chúng tôi đứng trên bờ ruộng, chị lấy trong túi ra hai viên kẹo, chia cho tôi một viên.
Vỏ kẹo trong suốt, vị trái cây.
Tôi bóc ra bỏ vào miệng,
ngọt lịm suốt cả buổi chiều.
Tôi đứng bên đường, dùng tay áo lau mắt.
Đợi chừng mười phút, xe tới.
Tôi lên xe, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Xe chuyển bánh, ngôi làng ngày càng xa dần.
Cây hoa mộc tê phía hướng cái giếng vẫn đứng đó, chỉ còn là một cái bóng nhỏ.
Tôi nhắm mắt lại, tựa đầu nghỉ ngơi.
Sau đó mở mắt ra, ngoài cửa sổ đã không còn nhìn thấy ngôi làng nữa.
Tôi nhắm mắt lại lần nữa.
Đến huyện thành đổi xe, đi về phía tỉnh lỵ.
Tiếp theo là công việc mới.
Thuê nhà, đi làm, tan làm.
Vụ án dần phai nhạt trong ký ức.
Thỉnh thoảng ông Trương gọi điện tới, kể chuyện trong làng, nói cây hoa mộc tê đó lớn rất tốt, lão Bí thư thường xuyên ra tưới nước.
Tôi vâng dạ, nói tốt quá.
Tôi đổi vài công việc, cuối cùng ổn định tại một công ty nhỏ.
Đồng nghiệp không biết quá khứ của tôi, tôi cũng không nhắc tới.
Một mùa xuân hai năm sau, tôi nhận được điện thoại của lão Bí thư.
Giọng ông ấy già hơn hai năm trước nhiều.
“Lâm Tú, cây hoa mộc tê cháu trồng nở hoa rồi. Cả cây đầy hoa, thơm lắm.”
Tôi sững người, áp điện thoại vào tai, mấy giây không thốt nên lời.
(Nở hoa rồi sao?)
“Vậy tốt quá ạ.”
Tôi mỉm cười.
Cúp điện thoại, tôi bước ra ban công.
Ánh trăng trải trên mặt đất, sáng rực.
Bóng cây hoa mộc tê dưới lầu in trên sàn nhà.
Tôi đứng một lúc, không động đậy.
“Chị ơi, chị cũng thấy rồi đúng không.”
Tôi khẽ nói.
Sau đó tôi vào nhà, mở một cuốn sách mới m/ua.
Trên tủ đầu giường đặt một bông hoa mộc tê khô, kẹp trong miếng kính.
Là lão Bí thư gửi tới tháng trước.
Cánh hoa đã khô, màu đậm lại nhưng hình dáng vẫn còn.
Tôi cầm miếng kính lên, soi dưới ánh trăng một lúc.
Hoa mộc tê định hình trong miếng kính, viền cánh ngả vàng.
Tôi đặt miếng kính xuống, bắt đầu đọc sách.
(Cây này sống rồi. Chị ơi, chị cũng coi như có nơi an nghỉ rồi.)
(Sau này mỗi năm hoa nở, đều coi như là em đang đến thăm chị.)
Tôi lật vài trang, khép sách lại, tắt đèn.
Ánh trăng xuyên qua khe rèm, rơi xuống miếng kính trên tủ đầu giường.
(Bây giờ em không cần phải quay về mỗi năm nữa.)
(Nhưng em biết chị vẫn ở đó.)