Với sự gia nhập của Giang Trách, ngôi nhà trở nên khá náo nhiệt.
Cả ngày đều là tiếng con trẻ gọi bố, tìm bố, chẳng cần tôi phải nhúng tay vào.
Bọn họ cũng sắp xếp thời gian rất hợp lý.
Mỗi tuần đổi người trông con vào buổi tối, người còn lại thì chăm sóc tôi.
Điều duy nhất có thể là không tốt, đó là lòng đố kỵ giữa những người đàn ông cũng rất mạnh.
Công khai mỉa mai, ngấm ngầm chơi x/ấu nhau.
Tôi như trở thành trụ cột của gia đình này, chỉ cần hơi thiên vị bên nào một chút là ngày hôm đó đừng hòng được yên tĩnh.
Ồn ào náo nhiệt trôi qua vài năm, cuối cùng tôi cũng tìm thấy điểm cân bằng đó.
Hai cậu con trai học theo hai ông bố, đứa nào đứa nấy vừa giả vờ vừa ngầu, cũng không còn bám lấy tôi mọi lúc mọi nơi nữa.
Cuộc sống bình lặng đến mức nhàm chán.
Trong lúc tôi đang lơ đễnh nghĩ xem có nên tìm thêm một người nữa không.
Phó Việt Thanh đột ngột thúc mạnh một cái.
"Đừng hòng mà nghĩ đến chuyện đó."