Hắn hy vọng tôi sẽ tranh đấu với những người phụ nữ khác, con trai tôi sẽ tranh đấu với con của những người đàn bà khác. Chỉ cần tôi còn muốn tranh giành, tôi sẽ phải lấy lòng hắn, và hắn sẽ có lợi để thu về.
Chiêu trò này, kiếp trước hắn đã thực hiện vô cùng thành công, thu lợi đầy túi. Tôi và Thân Nhu đấu đ/á nhau nửa đời người. Thân Nhu mất mạng. Tôi tay nhuốm m/áu, tưởng chừng như đã giành chiến thắng. Chúng tôi là hai con bạc hồ đồ, còn Tề Văn Khải - kẻ cầm cái - lại chẳng bao giờ chịu thiệt.
Nhưng tôi mệt rồi, không muốn chơi theo luật của hắn nữa.
Tôi dẫn con trai, mang theo chiếc trán che mà tôi tự tay thêu cho mẹ chồng, rồi đến viện của bà. Vì chuyện Thân Nhu gả đi trước đó, giữa tôi và mẹ chồng đã hình thành một sự ăn ý không cần lời nói. Tôi để nha hoàn đưa con trai ra sân chơi, rồi kể với mẹ chồng chuyện Tề Văn Khải mời danh y điều dưỡng cho thông phòng, ép họ phải mau chóng mang th/ai.
Mẹ chồng im lặng hồi lâu, thần sắc thoáng chút thẫn thờ.
"Đàn ông nhà họ Tề mà."
"Ngày xưa, cha của Văn Khải cũng vậy. Ông ta nạp thiếp, nhưng chẳng hề yêu thương gì người thiếp đó. Ông ta chỉ cảm thấy, một người vợ xuất thân danh giá gả xuống cần phải bị kìm hãm bởi những chuyện vụn vặt, thì mới không quá kiêu ngạo mà đứng trên đầu người làm chủ như ông ta."
"Mẹ của Văn Khải là người thiếp đầu tiên ông ta nạp. Ta từng tưởng ông ta có chút tình cảm với người phụ nữ đó, kết quả là khi bà ta bị hại ch*t, ông ta chẳng mảy may bận tâm."
"Sau này ta nhận nuôi Văn Khải, trải đường cho nó, cứ tưởng nó không giống cha mình, ai ngờ th/ủ đo/ạn của chúng lại giống nhau như đúc!"
"Thật nực cười, cha nó bắt đầu b/ệnh từ năm nó bảy tuổi, trước đó cũng chưa từng đích thân dạy dỗ nó, vậy mà nó lại có thể tự học được chiêu trò của cha mình. Huyết thống đúng là thứ kỳ diệu."
Tôi lặng lẽ lắng nghe. Mẹ chồng thở dài:
"Sau khi quyết định nuôi dạy nó, ta bắt đầu khiến cha nó đổ b/ệnh, nhưng cái ch*t của mẹ nó thì không liên quan đến ta."
"Ta nuôi nó bao nhiêu năm nay, mời thầy giỏi, cưới vợ danh giá cho nó, cũng coi như đã tận trách nhiệm của người làm mẹ. Ta không n/ợ nó điều gì."
"Con vào phủ chăm lo việc nhà, sinh con nối dõi, cũng không có điểm nào lỗi với nó cả. Nó đã ra tay với con trước, thì giờ con muốn làm gì cũng không quá đáng."
Tôi tiếp nhận tờ phương th/uốc khác do mẹ chồng đưa. Vẫn như lần trước, đọc hai lần cho thuộc rồi đ/ốt ngay tại chỗ. Lúc sắp ra về, tôi nghe tiếng mẹ chồng thở dài n/ão nề phía sau:
"Năm cha nó đổ b/ệnh, nó vừa tròn bảy tuổi; chớp mắt một cái, Tĩnh nhi cũng đã bảy tuổi rồi."
Sau khi rời đi, tôi đích thân xuống bếp, nấu một bát canh sườn củ sen rồi tự tay mang đến thư phòng cho hắn. Hắn hơi ngạc nhiên: "Sao hôm nay nàng lại chủ động đến thư phòng của ta?"
Tôi cười khiêm nhường: "Ngày mới thành hôn, chẳng phải thiếp cũng thường xuyên mang canh đến cho chàng sao? Hay là chàng giờ đã có muội muội mới bầu bạn, nên chê canh thiếp tự tay nấu là thừa thãi?"
Trong nụ cười của Tề Văn Khải thoáng thêm hai phần mãn nguyện: "Nhược Nhân, nàng cũng biết gh/en rồi sao?"
Sau khi tập trung tinh thần để lấy lòng Tề Văn Khải, tôi bước ra khỏi thư phòng. Những ngày tới, tôi vẫn phải diễn kịch như vậy trong một tháng, cho đến khi hắn suy kiệt và đổ b/ệnh. Hắn sẽ lặp lại vận mệnh của cha mình.
Một tháng sau, Tề Văn Khải dần suy yếu. Ban đầu chỉ là ho khan, dễ mệt mỏi. Tiếp đó, hắn bắt đầu thức giấc sớm, đổ mồ hôi tr/ộm. Ban ngày tinh thần uể oải, đêm đến lại ngủ không yên. Vừa chợp mắt được một chút trời đã sáng. Tôi đóng tròn vai người vợ hiền, đi khắp nơi tìm thầy chạy th/uốc cho hắn. Qua lại mấy bận, dù b/ệnh tình Tề Văn Khải không thuyên giảm, nhưng nhờ sự ồn ào của tôi, người thân bạn bè đều biết tin b/ệnh tình hắn nghiêm trọng.
Tề Văn Khải uống hết thang th/uốc này đến thang th/uốc khác, không thấy tốt lên cũng chẳng thấy tệ đi, cả người ngày càng hôn mê. Tôi đành phải "đẫm lệ" gánh vác trọng trách của gia đình. Cứ như vậy hai năm trôi qua, Tề Văn Khải càng b/ệnh càng nặng.
"Mời lang y sắc th/uốc cho lão gia" đã trở thành công việc thường nhật trong phủ. Cả nhà họ Tề đã quen với việc có một người chủ nằm liệt giường. Mỗi tháng tôi đều dẫn Tĩnh nhi đến thăm phòng Tề Văn Khải một lần, thời gian còn lại lấy lý do "tránh lây b/ệnh" để không cho Tĩnh nhi đến thăm. Tất nhiên, khi chúng tôi đến thăm, hắn hầu hết đều "trùng hợp" đang hôn mê. Chúng tôi ngồi một lát, Tĩnh nhi dập đầu với hắn một cái rồi chúng tôi ra về.
Tĩnh nhi còn phải đọc sách, tôi còn phải quản lý việc nhà. Trụ cột gia đình đã đổ, những người khác chẳng phải càng phải nỗ lực hơn sao? Đôi khi đi ngang qua viện nơi Tề Văn Khải dưỡng b/ệnh, tôi vẫn nghe thấy đám hạ nhân lười biếng bàn tán:
"Người sống dựa vào hạt gạo, lão gia ngày ngày đến cháo còn chẳng nuốt nổi mấy thìa, người này còn sống được mấy ngày nữa chứ?"
"Đáng thương cho phu nhân, một mình gánh vác cả gia đình, ngày ngày còn phải vất vả tìm thầy th/uốc cho lão gia. Cứ vài tháng lại đổi một lang y, đủ thấy phu nhân vẫn không nỡ từ bỏ lão gia, mới tận tâm tìm th/uốc như vậy!"