Nhưng lần này tôi muốn thoát khỏi khốn cùng, phương pháp lại là trừ khử Tề Văn Khải.
Hắn vốn không vô tội, nhưng tay tôi vẫn nhuốm m/áu.
Bóng nắng lệch đi, ánh mặt trời đổ bóng những bức tường cao xuống mặt đất.
Cây cối bao trùm trong bóng tối, dường như đã biến mất không dấu vết.
Trong vườn không còn cây cỏ, chỉ còn lại một người.
Thế cục khốn cùng có thể phá, kẻ tù tội khó thoát thân.
Nhưng, thứ giam cầm tôi, rốt cuộc là vật gì đây?
【Hoàn】