Tân đế lên ngôi, vì muốn cưới Thái hoàng thái hậu, đã hạ đ/ộc s/át h/ại vị hôn thê là tôi. Thái hoàng thái hậu Phùng Nhược Chiêu giả ch*t, mạo danh thân phận của tôi để gả cho tân đế làm Hoàng hậu.
Còn th* th/ể của tôi thì bị nhét vào trong qu/an t/ài của bà ta, ch/ôn cất nơi hoàng lăng.
Cha mẹ, anh trai, chị em của tôi, trong một đêm đều ch/ôn thân trong biển lửa.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở thành Khương Phù, tiểu thư nhà Tế tửu họ Khương.
Sau nhiều năm mưu tính, tôi gả vào Đông cung.
"Thái tử phi phải sớm ngày khai hoa nở nhụy cho hoàng gia mới được."
Tôi nhìn gương mặt đã không còn trẻ trung của Phùng Nhược Chiêu, cung kính đáp: "Con xin ghi nhớ lời dạy bảo của Mẫu hậu."
Nhưng khi dâng trà cho Hoàng đế, tôi mượn tay áo che khuất, khẽ vuốt ve ngón tay ông ta.
Hoàng đế nhướng mày đầy ẩn ý, ánh mắt lướt qua mày mắt tôi, đột nhiên nói:
"Thái tử, tuy mới kết hôn mà đã phải xa cách vợ chồng là điều không hay, nhưng chuyến tuần du phía Đông lần này, ngươi hãy thay trẫm đi đi."
Vị hôn phu của tôi là Lý Thừa Húc khi đăng cơ làm vua, Thái hoàng thái hậu Phùng Nhược Chiêu mới hai mươi ba tuổi.
Bà ta gả cho Anh Tông làm Hoàng hậu năm mười sáu tuổi, chưa đầy ba năm sau, Anh Tông băng hà, không có con nối dõi.
Tề Vương Lý Kiến Nghiệp kế thừa hoàng vị, chẳng bao lâu sau thì xảy ra lo/ạn phiên vương.
Sau vài năm chư vương hỗn chiến,
Lý Kiến Nghiệp bị Lý Thừa Húc ch/ém đầu tại ải Nhạn Đãng, thiên hạ mới thái bình.
Lý Thừa Húc lên ngôi, Phùng Nhược Chiêu được tôn làm Thái hoàng thái hậu.
Lý Thừa Húc là học trò của cha tôi, chàng và tôi đính ước từ nhỏ, thanh mai trúc mã, có tình nghĩa gắn bó suốt mười năm.
Nếu không có mấy năm lo/ạn phiên vương ấy, có lẽ cả đời này, Lý Thừa Húc mãi chỉ là một phiên vương vùng biên ải không được sủng ái.
Còn tôi sẽ gả cho chàng, giúp chồng dạy con, bầu bạn cả đời.
Nhưng số phận vốn dĩ khó lường và tàn khốc.
Lý Thừa Húc lên ngôi, các chị em trong tộc đều gh/en tị với số mệnh tốt của tôi, một bước lên mây, vào cung làm hậu.
Đối với tôi, chỉ cần người tôi gả là chàng, dù là vùng biên ải lạnh lẽo hay thâm cung không tự do, cũng đều như nhau. Cái tôi yêu là con người chàng, chứ không phải thân phận đế vương.
Chàng bắt đầu theo cha tôi học hành từ năm mười tuổi.
Lần đầu tiên gặp tôi, chàng đã nhét vào tay tôi viên kẹo hạt thông ngọt lịm, nói sau này sẽ cưới tôi làm vợ.
Cầm, kỳ và ki/ếm thuật của tôi, đều là một tay chàng cầm tay chỉ dạy.
Năm tôi cài trâm, chàng bị vây hãm nhiều ngày trên chiến trường, suýt ch*t trong trận mưa tên, liều ch*t che chắn cho thân vệ đột phá vòng vây, chỉ để gửi người mang về cho tôi một chiếc trâm cài tóc hoa bạch ngọc làm lễ vật cài trâm, trên đó khắc chữ: Khanh Khanh, mãi mãi yêu.
Hôn kỳ của chúng tôi định vào tiết Hoa Triều.
Vừa qua tháng Giêng, trong cung đã có m/a m/a truyền chỉ, bắt tôi vào cung học quy củ lễ nghi trước.
M/a m/a hối thúc gấp gáp, mẹ và nha hoàn vội vàng giúp tôi thu xếp hành lý, tôi còn chưa kịp từ biệt cha, đã bị vội vã đưa lên xe ngựa.
Không ngờ, chuyến đi này lại là vĩnh biệt.
Tôi bị cung nhân đưa đến Vĩnh Ninh cung, bái kiến Thái hoàng thái hậu.
Cha tôi nói, gần đây đã có triều thần dâng sớ, tấu xin Thái hoàng thái hậu rời cung đến nơi ở khác, nhường Vĩnh Ninh cung cho Hoàng hậu của Lý Thừa Húc, dù sao Vĩnh Ninh cung cũng gần Dưỡng Tâm điện nhất, trước kia là hậu cung vô chủ, nhưng nay hoàng vị đã đổi thay, Thái hoàng thái hậu ở đây là không hợp lễ nghi.
Nhưng các bản sớ đều bị Lý Thừa Húc giữ lại.
Tôi tò mò lén lút quan sát vị Thái hoàng thái hậu này, từ thời còn khuê các bà ta đã có danh hiệu đệ nhất mỹ nhân.
Luôn có lời đồn rằng, bà ta là hồng nhan họa thủy, rằng lo/ạn phiên vương năm đó là do bà ta gây ra. Anh Tông, Tề Vương, Tín Vương, Sở Vương, đều thèm khát nhan sắc của bà ta, vì tranh giành bà ta làm vợ.
Quả nhiên, Phùng Nhược Chiêu tựa như một đóa hoa thược dược trắng đang nở rộ, da như tuyết xươ/ng như ngọc, mang theo tiên khí khiến người ta nghẹt thở, đẹp đến mức không giống người phàm.
Tôi cung cung kính kính dập đầu bái lạy,
Theo lý mà nói, sau đại hôn, tôi nên gọi bà ta là "Hoàng tổ mẫu".
Nhưng bà ta quá trẻ.
Tính ra, bà ta chỉ lớn hơn tôi năm tuổi mà thôi.
"Tiểu Thiền, dâng trà cho Thượng Quan cô nương."
Trà do Thái hoàng thái hậu ban, tôi không dám không uống.
Đó là trà Phong Lộ, vị hơi ngọt, nhưng dư vị lại đắng đến lạ lùng.
Tôi không khỏi nhíu mày.
"Nghe nói ngươi và Bệ hạ là thanh mai trúc mã, kể cho ta nghe về chuyện của ngươi và chàng trước kia đi?"
Câu hỏi này đột ngột, bà ta lại chẳng phải bậc trưởng bối thực thụ, tôi thấy ngại ngùng, đỏ mặt nói: "Bệ hạ là học trò của cha con, văn thao võ lược đều vô cùng xuất chúng."
Phượng mâu bà ta nheo lại, ánh mắt lướt qua chiếc trâm ngọc trên búi tóc tôi.
"Chiếc trâm hoa bạch ngọc trên đầu ngươi, có phải là Bệ hạ tặng không? Đưa đây cho bản cung xem nào."
Tôi đành phải đưa tay rút trâm ngọc, cung kính dâng bằng hai tay.
"Chà, còn khắc chữ nữa kìa. Khanh Khanh, là ai?"
"Là tiểu tự của thần nữ. Do Bệ hạ đặt ạ."
Bà ta vuốt ve chiếc trâm ngọc trong tay nghịch ngợm, nhưng không trả lại, chỉ nhìn tôi với nụ cười nửa miệng.
Tôi thấy trong lòng kỳ quặc, chẳng lẽ Thái hoàng thái hậu không muốn từ bỏ quyền quản lý hậu cung, nên cố tình làm khó tôi?
Đúng lúc này,
Cơn đ/au thắt từ trong tâm can đột ngột ập đến, tôi ôm lấy ngựk mình.
Phùng Nhược Chiêu cười khúc khích nhìn tôi: "Hửm, đ/au à? đ/ộc phát tác rồi sao?"
đ/ộc? Tôi khó hiểu nhìn bà ta.
"Trong trà có đ/ộc."
Bà ta đang nói gì vậy? Bà ta hạ đ/ộc tôi?
"Thái hoàng thái hậu... vì, vì sao? Con và người không oán không th/ù."
"Đừng gọi ta là Thái hoàng thái hậu. Muốn trách, thì trách ngươi đã cản đường bản cung."
"Người, người không sợ Thừa Húc ca ca biết..."