"Ngươi cứ đến phòng kế toán nhận bạc đi, sau này cần gì thì lại tìm ta."
Xem ra là nghe rõ rồi.
Tôi cúi đầu hành lễ: "Đa tạ Thế tử."
Hành lý của tôi không nhiều, một tay nải là chứa hết.
Tiểu Viên đỏ hoe mắt ra tận cửa tiễn tôi.
"Chị A Liên, em chỉ nói đùa thôi, sao chị lại đi thật vậy?"
"Chị mà đi rồi thì sau này ai nấu món riêng cho em nữa?"
Tôi xoa đầu con bé.
"Chị không đi xa đâu, chỉ mở một quán nhỏ trong kinh thành thôi."
"Khi nào em thèm ăn thì cứ đến tìm chị,
đến lúc đó chị không lấy tiền của em."
Tiểu Viên sụt sịt mũi: "Chị A Liên, chị nhất định phải làm cho quán thật lớn, thật tốt nhé. Sau này em cũng không làm ở phủ Thế tử nữa, em sẽ đi làm chưởng quầy cho chị, chị phải nấu món ngon cho em ăn mỗi ngày đấy!"
Tôi cười, điểm nhẹ lên chóp mũi con bé: "Đương nhiên rồi."
Đi sớm nên tôi vẫn chưa kịp ăn sáng.
Đi đến đường lớn, đột nhiên tôi muốn ghé qua xem sạp hàng của cô nương kia.
Cô ta có thể nghiên c/ứu ra nhiều món ăn mới lạ như vậy chắc chắn là có chút bản lĩnh.
Đã định sau này mở quán ở kinh thành, việc đi nếm thử món ăn của cô ta cũng không phải chuyện x/ấu.
Sạp hàng của cô ta mở ngay bên lề đường.
Mái tranh sơ sài, bên cạnh kê vài cái bàn, trông vừa nhỏ vừa tồi tàn.
Tuy cô nương kia vẫn chưa đến, nhưng xung quanh đã chật kín người.
Không chỉ có các công tử quý tộc ăn mặc sang trọng, mà còn có cả những người dân thường mặc áo vải thô.
Ai nấy đều xếp hàng rất trật tự.
Chu Cảnh Thần cũng ở trong đó, chàng đứng vị trí rất gần đầu hàng.
Đến đây thì tôi càng lúc càng tò mò.
Món ăn cô gái này làm rốt cuộc ngon đến mức nào mà lại có thể thu hút nhiều người đến vậy?
Thế là tôi cũng đeo tay nải đi xếp hàng.
Khoảng một khắc sau, từ đằng xa xuất hiện một dáng người đang vất vả đẩy xe hàng.
Đám hộ vệ của các vị công tử quý tộc lập tức xông lên giúp cô ta đẩy xe.
Khi cô ta xuất hiện trước mặt tôi, tôi đột nhiên cảm thấy một sự khó chịu dữ dội.
【Ký chủ cẩn thận, nữ phụ xuất hiện rồi.】
【Nữ phụ? Không phải cô ta nên ở trong phủ Thế tử sao? Sao lại đến đây?】
【Không biết, nhưng cốt truyện vốn dĩ sẽ thay đổi, nên ký chủ phải chú ý hơn.】
Đây là giọng nói từ đâu ra vậy?
Tôi cau mày, nghi ngờ là do tối qua mình ngủ không ngon.
"Cô A Trân, cho tôi một bát hoành thánh, hai lồng bánh bao!"
"Được ngay!"
A Trân làm việc rất nhanh nhẹn.
Vừa thả hoành thánh vào nồi, vừa đi lấy bánh bao.
Hàng người tiến lên rất nhanh.
Chu Cảnh Thần đã ngồi trên ghế đẩu ăn rồi.
Chàng nuốt chửng một chiếc bánh bao nhỏ.
Ăn đến mức gương mặt đầy vẻ mãn nguyện.
Còn đâu chút vẻ nho nhã thường ngày?
Xem ra hương vị món ăn này thực sự không tệ.
Càng đến gần sạp hàng, càng ngửi thấy mùi thơm của bánh bao.
Tôi hít hà kỹ lưỡng, nhưng không ngửi ra rốt cuộc đã cho thêm gia vị gì.
"Cô nương, cô muốn dùng gì?"
"Một bát hoành thánh, một lồng bánh bao."
Tôi thấy hai món này b/án chạy nhất nên gọi mỗi loại một phần.
"Cô A Liên, Thế tử bảo cô qua bên này."
Chu Cảnh Thần không biết đã ăn xong từ lúc nào.
Chàng giơ tay ra hiệu cho tôi qua đó.
Trước mắt xung quanh cũng chẳng còn chỗ nào khác, tôi liền thuận thế ngồi xuống.
"Tham kiến Thế tử."
"Không ngờ nàng lại đến đây nếm thử, đúng là một ý hay."
Chu Cảnh Thần không hề che giấu sự yêu thích của mình đối với quán ăn này.
"Đợi nàng nếm ra mùi vị, về nhà nghiên c/ứu thử xem, suy cho cùng ta vẫn thích nhất món ăn do tay nàng làm."
Về nhà? Về nhà nào?
Tôi không hiểu chàng đang nói gì, nên cứ lặng lẽ ăn phần của mình.
Chỉ mới một miếng, tôi đã thấy không ổn.
Nước dùng hoành thánh này rất ngọt, đặc biệt ngọt.
Nhưng hình như có chút ngọt quá đà.
Ngọt đến mức vô cùng phức tạp.
Không thể nói là không ngon, nhưng mà...
【Chẳng phải ngươi nói Chu Cảnh Thần bây giờ đối với nữ phụ chỉ là có chút hảo cảm thôi sao? Sao chàng cứ nhìn chằm chằm người ta ăn thế?】
【Ta đã nói rồi, cốt truyện là sẽ thay đổi. Nếu ngươi thấy không vừa mắt thì đi ngăn cản đi, ta thì có cách gì được chứ?】
Tôi ngẩng đầu lên, tưởng rằng mình lại bị ảo thính.
"Thế tử, ngài có nghe thấy tiếng gì không?"
Chu Cảnh Thần cau mày: "Cái gì?"
Xem ra chàng không nghe thấy.
Tôi lắc đầu: "Không có gì..."
"Thế tử đã dùng xong rồi thì mau rời đi đi."
A Trân không biết từ bên bếp đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào.
"Quán nhỏ không có nhiều chỗ, hiện tại còn rất nhiều người đang xếp hàng. Nếu ai cũng chiếm chỗ như cô thế này thì còn buôn b/án làm sao?"
Cô ta chống nạnh, nói chuyện không hề khách khí, tôi còn thấy thay cô ta toát mồ hôi hột.
Chu Cảnh Thần là Thế tử đấy, cô ta nói chuyện như vậy chẳng lẽ không sợ...
"Được được được, quán nhỏ của cô đúng là lắm quy tắc thật."
"Ta không ở đây cản trở là được chứ gì!"
Chu Cảnh Thần không hề tỏ ra khó chịu, trên mặt còn mang theo một tia nuông chiều.
Biểu cảm này tôi quá quen thuộc, trước đây khi chàng ngày ngày bám lấy tôi cũng như vậy.
Tôi siết ch/ặt chiếc thìa, giả vờ như không nghe thấy cuộc đối thoại của họ, cúi đầu ăn.
"A Liên, ta đi trước đây."
Chu Cảnh Thần quay người lên chiếc xe ngựa gần đó.
A Trân cũng quay lại trước bếp lò.
【Không ổn, không phải nữ phụ đến đây để học lỏm đấy chứ? Cô ta muốn ăn cắp bí phương của ta!】
Tôi nhận ra, giọng nói xuất hiện từ hư không này giống hệt A Trân.
【Dù cô ta có muốn ăn cắp cũng không lấy được đâu, đây là thời cổ đại, cô ta tìm đâu ra phụ gia thực phẩm chứ?】
【Ngươi cứ yên tâm đi, chuyện nấu nướng cô ta vĩnh viễn không bao giờ vượt qua được ngươi đâu.】
Một giọng nói khác nghe như nam mà cũng như nữ, tôi thực sự không phân biệt được.