Tôi quay đầu nhìn về hướng A Trân.
Đúng lúc chạm phải ánh mắt của cô ta.
Cô ta mỉm cười với tôi một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc.
【Nữ phụ tự nhiên nhìn mình làm gì? Bị b/ệnh à.】
【Ai mà biết được, chắc là muốn gây khó dễ cho ngươi đấy, chú ý một chút.】
Khoảnh khắc này tôi đã x/ác định.
Tôi có thể nghe thấy cuộc đối thoại giữa A Trân và thứ đang trú ngụ trong cơ thể cô ta!
Sau khi rời khỏi sạp hàng của A Trân, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên.
Rốt cuộc cô ta đang đối thoại với thứ gì?
Tại sao tôi lại nghe được cuộc đối thoại của họ?
Nữ phụ mà họ nói có phải là tôi không?
Tôi không hiểu, nhưng quyết định tránh xa ra.
Từ nay về sau, A Trân và Chu Cảnh Thần đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Cứ coi như tôi chưa từng gặp họ đi.
Tôi thuê một cửa tiệm trên con phố cách xa sạp hàng của A Trân.
Phía trước là mặt tiền, phía sau còn có một cái sân nhỏ.
Trên con phố này không có nhiều quán ăn.
Nhưng lưu lượng người qua lại không nhỏ, mỗi tháng còn có hai phiên chợ.
Những năm làm việc trong phủ Thế tử, tôi cũng tích góp được một số vốn.
Thu dọn xong xuôi, ba ngày sau tôi khai trương.
Trên quầy treo đầy những món tủ mà tôi đắc ý nhất.
Giá cả không đắt, kinh tế và hợp lý.
Tôi cứ ngỡ hôm nay ít nhất cũng b/án được vài bát mì.
Kết quả không ngờ tới là ngay cả bóng người bước vào cũng không thấy.
Ngồi sau quầy cả một ngày, tôi nhìn ra cửa đến mức mỏi cả mắt.
Ngay lúc tôi định đóng cửa thì cuối cùng cũng có khách.
Là Tiểu Viên đến ủng hộ việc kinh doanh của tôi.
Con bé hào sảng gọi một bát mì và một món ăn.
"Chị A Liên, hôm nay buôn b/án thế nào ạ?"
"Em thấy chị ủ rũ thế này, có phải mệt rồi không? Em đã bảo mà, tay nghề của chị A Liên tốt như vậy, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều thực khách..."
Tôi cười khổ một tiếng: "Vậy em ngồi trước đi, chị vào trong nấu cơm cho em."
"Ồ ồ, vâng ạ."
Tiểu Viên chớp chớp mắt.
Tuy Tiểu Viên là đến để ủng hộ việc kinh doanh của tôi, nhưng tôi cũng không định lấy tiền của con bé.
Con bé còn nhỏ, nhà lại có em trai, luôn phải để dành chút ít cho bản thân.
Tôi gạt bỏ những suy nghĩ đó sang một bên, bắt đầu nấu mì.
Đột nhiên, trong đầu vang lên những âm thanh quen thuộc.
【Là ở đây phải không, trông cũng thường thôi.】
【Ngươi đừng có kh/inh địch, có rất nhiều người thích ăn món nữ phụ làm, biết đâu có ngày Thế tử ăn ngán chất phụ gia của ngươi rồi lại chạy về tìm cô ta đấy.】
【Hừ, ta không tin kẻ đã ăn chất phụ gia rồi mà còn nuốt nổi món canh thanh đạm nhạt nhẽo đó của cô ta.】
Khi âm thanh ngày càng lớn, tôi nghe thấy Tiểu Viên đang ngồi ở đại sảnh lên tiếng.
"Khách quan đến rồi ạ, xem xem muốn dùng gì ạ?"
"Ừm... tùy tiện làm một bát mì đi."
"Được ạ, người đợi chút nhé."
Tiểu Viên vén rèm vải bước vào hậu bếp.
"Chị A Liên, bên ngoài có một cô nương đến, muốn ăn mì."
Tôi hạ mắt xuống để che giấu cảm xúc.
"Ừ, sắp xong rồi đây."
Tiểu Viên rất phấn khích.
"Đây là vị khách đầu tiên trong ngày đấy, chị A Liên, em thật sự mừng cho chị!"
"Mì của em không cần vội đâu, chị làm cho cô ấy trước đi, đợi cô ấy đi rồi chị hãy nấu món riêng cho em."
"Em ra ngồi sau quầy đây, cũng làm chưởng quầy một phen, hì hì..."
Con bé vừa nói vừa lầm bầm rồi đi mất.
Đôi tay tôi không ngừng làm việc.
Quy trình vẫn như cũ.
Khi bát mì được bưng đến trước mặt A Trân, gương mặt cô ta không biểu lộ cảm xúc gì.
Nhưng tôi lại nghe thấy cô ta nói trong lòng.
【Cô ta thực sự không cho chất phụ gia vào sao? Sao ngửi lại thơm thế này?】
【Đã bảo ngươi không tin, cứ phải đưa ngươi đến xem ngươi mới biết, ngươi nhất định không được lơi lỏng, tay nghề của nữ phụ vẫn có chút bản lĩnh đấy.】
Bát mì vừa đặt lên bàn là tôi quay về hậu bếp ngay.
Tiểu Viên nghển cổ nhìn về phía đó.
A Trân cầm đũa lên gắp vài sợi mì.
Cho vào miệng khẽ nhai.
【Ngon quá đi mất, mình phục rồi, sao trông thanh đạm nhạt nhẽo thế này mà lại ngon thế, còn ngon hơn cả bát mì mình từng ăn ở khách sạn năm sao nữa!!!】
Nghe cô ta tán thưởng trong lòng, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo.
"Chưởng quầy, tính tiền!"
Sao ăn nhanh thế?
Tôi lén thò đầu nhìn ra.
Tiểu Viên đi đến trước bàn, thắc mắc: "Khách quan, người chỉ ăn có thế này thôi ạ?"
A Trân chỉ mới ăn đúng một đũa mì đó.
Ngay cả nước dùng cũng không uống một ngụm.
"Tôi không ăn nổi."
A Trân hừ lạnh một tiếng: "Mì này dở tệ!"
Tôi cau mày.
Rõ ràng lúc nãy trong lòng cô ta không nghĩ như vậy mà.
"Trình độ thế này mà cũng dám mở quán, tưởng bọn tôi đến ăn là kẻ ngốc chắc!"
Nói xong cô ta vứt mấy đồng xu xuống rồi đứng dậy.
Tiểu Viên sững sờ tại chỗ, một lúc lâu vẫn chưa hoàn h/ồn.
【Không được, không được, cô ta thực sự là một mối đe dọa lớn, xem ra mình phải làm thêm nhiệm vụ để đổi lấy chất phụ gia khác thôi, không thì không đấu lại cô ta mất.】
A Trân đi rồi.
Tôi vén rèm vải từ hậu bếp bước ra.
"Người này có biết thưởng thức hay không vậy!!!"
Tiểu Viên dậm chân bành bạch.
"Mì này mà cô ta bảo không ngon?! Lưỡi cô ta có vấn đề rồi!"
"Chị đừng có tin lời cô ta, mì này ngon lắm, thơm đến mức mũi em sắp rụng ra rồi đây này."
Tôi đã biết trong lòng A Trân nghĩ gì rồi, nên sao còn bận tâm đến sự chê bai cố ý của cô ta chứ?
"Không sao, mỗi người mỗi ý, có lẽ cô ấy không hợp khẩu vị thôi."
Tiểu Viên phụng phịu ngồi xuống.
"Sao có thể chứ? Em thấy cô ta cố tình đến gây sự thì có."
"Lúc nãy em cứ nhìn cô ta mãi, lúc cô ta ăn miếng đầu tiên mắt cô ta sáng rực lên, rõ ràng là rất thích!"
Tôi bật cười thành tiếng.