Sau khi công việc kinh doanh khởi sắc, tôi thuê một chưởng quầy giúp quản lý sổ sách và một tiểu nhị chạy bàn, còn tôi thì chuyên tâm ở hậu bếp.
Ngày hôm đó, khi tôi đang bận rộn, chưởng quầy vội vàng chạy vào.
"Ông chủ, người ra ngoài xem thử đi, quán có khách quý đến rồi."
Khách quý?
"Thế tử gia đến rồi!"
Chưởng quầy vừa nói vậy là tôi hiểu ngay. Chu Cảnh Thần là kẻ ham ăn nhất, gần đây quán của tôi nổi tiếng không nhỏ, chắc hẳn chàng đến để nếm thử.
Tôi không chút hoang mang, tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.
"Xem chàng gọi món gì, tôi làm cho chàng là được."
Trán chưởng quầy toát cả mồ hôi.
"Ông chủ, sao người lại không sợ chút nào vậy? Ai cũng bảo Thế tử gia kén ăn, thà chịu đói chứ không ăn đồ dở. Trước đây tửu lầu Hoa Thịnh lớn nhất kinh thành chỉ vì bị chàng chê nấu ăn dở mà đến giờ chẳng còn ai bén mảng tới!"
Tôi hiểu nỗi lo của ông ấy, chỉ đành an ủi:
"Nếu chàng bảo dở thì chúng ta có cách nào đâu? Người đã đến tận đây rồi, chẳng lẽ lại đuổi chàng đi? Được rồi, ông ra ngoài tiếp đón cho tốt, còn lại cứ để tôi lo."
Chưởng quầy biết giờ có lo lắng cũng vô ích, thở dài rồi đi ra ngoài. Tôi tiếp tục làm việc của mình.
Đã nửa tháng trôi qua, A Liên vẫn chưa quay lại, Chu Cảnh Thần cảm thấy có chút bứt rứt. Tuy món ăn nàng làm không kí/ch th/ích bằng đồ của A Trân, nhưng lâu không được ăn thì cũng thấy nhớ.
Chàng xoa xoa cái bụng đang âm ỉ đ/au. Chẳng biết có phải gần đây ăn đồ dầu mỡ cay nóng nhiều quá hay không mà bụng dạ cứ không được khỏe. Lúc này, chàng thực sự muốn một bát mì nước nóng hổi. Giống như bát mì nàng nấu cho chàng đêm trước khi rời đi vậy...
Nghĩ đến đây, Chu Cảnh Thần nhìn chưởng quầy trước mặt:
"Cho một bát mì thôi, không cần gì khác."
Chưởng quầy như trút được gánh nặng, vội vã rời đi. Chu Cảnh Thần hơi nhíu mày nhìn thị vệ phía sau:
"A Liên rời đi nửa tháng rồi sao vẫn chưa về? Có phải gặp rắc rối gì không?"
Thị vệ cúi đầu hành lễ:
"Chủ tử, gần đây thuộc hạ chưa nghe thấy tin tức gì của A Liên cô nương. Thuộc hạ sẽ phái người đi tra ngay."
Chu Cảnh Thần trầm mặc xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón cái. A Liên chưa bao giờ đi lâu đến thế, nhiều nhất chỉ năm ngày. Chàng đột nhiên nhớ lại bốn chữ mình đã nhận xét khi ăn mì hôm đó -- "Nhạt nhẽo vô cùng". Ánh mắt tủi thân, buồn bã của A Liên ùa về trong tâm trí. Tim Chu Cảnh Thần thắt lại. Chẳng lẽ A Liên rời đi là vì gi/ận chàng sao?
Chàng bồn chồn không yên, chỉ muốn ngay lập tức đi tìm A Liên để giải thích. Giải thích rằng hôm đó chàng chỉ lỡ lời, thực ra chàng rất thích những món nàng làm.
"Khách quan, mì của ngài đến rồi!"
Chu Cảnh Thần vừa định đứng dậy thì bát mì đã được bưng lên. Mùi hương này thật quen thuộc, trước đây chàng thường xuyên ngửi thấy trong phủ. Sắc mặt chàng ngưng trọng. Chẳng lẽ bát mì này là A Liên làm? Không đúng, nếu nàng muốn rời phủ để mưu sinh ở kinh thành thì chắc chắn sẽ nói với chàng, không thể tự ý rời đi như vậy. Bát mì này chắc chắn không phải nàng làm, là người khác làm.
Chu Cảnh Thần nhìn về phía bếp, ánh mắt thâm trầm. Hèn gì A Trân nói quán này tranh giành việc làm ăn với cô ấy, quả nhiên là vậy. Chẳng biết học lỏm bí phương của A Liên từ đâu, thật đáng gh/ét. Dù mùi hương giống nhau, nhưng chắc chắn vị sẽ khác.
Chu Cảnh Thần trong lòng đầy tức gi/ận, chàng nhất định phải làm cho quán này đóng cửa! Nghĩ đến đây, chàng thậm chí chẳng buồn động đũa, lạnh lùng hừ một tiếng:
"Mùi vị này ngửi đã thấy buồn nôn, ta đúng là đi/ên rồi mới tin lời người khác mà đến đây ăn cơm."
Nghe Chu Cảnh Thần nói vậy, hơi thở tôi nghẹn lại. Chàng gh/ét tay nghề của tôi đến mức độ này sao? Ngửi thôi đã thấy buồn nôn?
"Không biết những kẻ này ăn kiểu gì được nữa!"
Nghe Chu Cảnh Thần nói câu đó, tôi vội vã chạy ra khỏi hậu bếp muốn giải thích. Vừa vén rèm vải lên, chỉ thấy bóng lưng chàng xa dần. Tôi muốn gọi chàng nhưng bị chưởng quầy ngăn lại.
"Ông chủ, người xem..."
Các thực khách đang lần lượt bỏ đi.
"Ông chủ hãy tìm cao nhân khác đi."
Chưởng quầy đòi nốt số tiền công mấy ngày nay rồi rời đi. Tiểu nhị cũng không dám ở lại đây nữa. Việc kinh doanh tôi khó khăn lắm mới gây dựng được cứ thế mà tiêu tan.
Lúc này, trong lòng tôi chỉ còn lại sự chán gh/ét đối với Chu Cảnh Thần. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đóng cửa quán, định đến phủ Thế tử nói chuyện cho rõ ràng. Nếu chàng chê đồ tôi làm buồn nôn thì đừng ăn nữa. Dù sao chúng tôi cũng từng có mối qu/an h/ệ tốt đẹp, sao chàng phải dồn tôi vào đường cùng như vậy?
Vừa ra khỏi cửa, tôi đã đụng phải A Trân. Cô ta nhướng mày:
"Quán của cô gần đây chẳng phải làm ăn rất tốt sao? Sao tự nhiên lại đóng cửa rồi?"
Nghe giọng điệu khiêu khích này, dù tính khí tôi có tốt đến đâu cũng không nhịn được:
"Liên quan gì đến cô, cô lo chuyện của mình đi thì hơn."
"Nghe nói nhiều người ăn đồ cô làm bị đ/au bụng đấy, cô tự cân nhắc đi, kẻo lại xảy ra án mạng."
Tôi muốn bỏ đi, nhưng nghe cô ta nói:
"Không giả vờ được nữa à? Trước đây chẳng phải thanh cao lắm sao?"
A Trân cười nghe chói tai vô cùng:
"Để tôi đoán xem, cô không phải định đi tìm Thế tử đấy chứ?"
"Cô tưởng chàng sẽ giúp cô sao? Chàng sớm đã ngán tận cổ những món cô làm rồi, chán cô đến phát ốm đấy."
【Hừ, nhìn biểu cảm đó chắc là mình đoán đúng rồi. Nữ phụ này đúng là đồ ng/u, nếu không phải mình mách lẻo với Chu Cảnh Thần rằng quán của cô ta cư/ớp khách của mình, thì làm sao Chu Cảnh Thần đến đây chứ.】
Thì ra là vậy, hóa ra Chu Cảnh Thần cố tình đến gây sự.