Hèn gì chàng chẳng buồn nếm thử lấy một miếng, chỉ ngửi mùi đã bảo buồn nôn. Chắc hẳn chàng cũng biết quán này là của tôi. Chàng đến đây chuyến này là cố ý để ra mặt cho A Trân!
"Ta khuyên ngươi nên biết thân biết phận. Ngươi chỉ là một con hầu bếp mà thôi, nấu ăn ngon hơn một chút là nhờ may mắn tạm thời giữ chân được cái dạ dày của Thế tử. Không giống như ta, Thế tử mỗi ngày không được ăn món ta làm là lại sốt ruột."
A Trân đắc ý vô cùng.
Cái thứ trong đầu cô ta bắt đầu thúc giục:
【Nói thế là đủ rồi, đừng tốn hơi sức với cô ta nữa. Chúng ta còn nhiệm vụ chưa hoàn thành, mau về nghiên c/ứu công thức mới đi.】
A Trân cười đắc thắng với tôi rồi thong thả rời đi.
Nhìn bóng lưng cô ta, tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Buổi tối, Tiểu Viên tìm đến tôi.
Sau khi biết chuyện xảy ra hôm nay, con bé phẫn nộ vô cùng:
"Thế tử đúng là bị mấy thứ dầu đỏ đó làm mờ mắt rồi, sao có thể đối xử với chị như vậy?"
"Dù sao cũng quen biết nhau một thời gian, cũng chẳng có mâu thuẫn gì, sao chàng có thể nghe lời người khác mà h/ủy ho/ại việc làm ăn của chị cơ chứ?!!"
"Chàng chắc chắn không biết quán này là do chị mở, không được, em phải về nghe ngóng xem rốt cuộc là chuyện gì."
Tôi giữ Tiểu Viên lại, nói ra dự định của mình:
"Giờ có thắc mắc cũng vô ích, sẽ chẳng còn ai muốn đến quán của chị ăn nữa đâu."
"Tiểu Viên, chị nghĩ kỹ rồi, chị muốn tham gia cuộc thi Mỹ thực vào tháng sau."
Tiểu Viên ngạc nhiên: "Cuộc thi Mỹ thực? Có phải cuộc thi thường niên do Thế tử giám sát không ạ?"
Tôi gật đầu: "Ừ, đúng là nó. Chị nhất định phải cho mọi người biết, món chị làm không hề dở. Họ không thể chỉ nghe lời phiến diện của Chu Cảnh Thần mà phủ nhận chị."
"Đúng rồi! Sao em không nghĩ ra nhỉ!"
Tiểu Viên phấn khích hẳn lên: "Cuộc thi này tuy do Thế tử giám sát, nhưng còn có rất nhiều giám khảo khác. Thậm chí có không ít là vương công quý tộc, họ chắc chắn sẽ dám nói lời thật lòng!"
"Phải, chị cũng nghĩ như vậy. Chị muốn tham gia cuộc thi này!"
Trước kia khi còn ở phủ Thế tử nấu ăn cho một mình Chu Cảnh Thần, tôi đã muốn tham gia cuộc thi này rồi.
Nhưng chàng bảo sợ tôi nấu quá ngon sẽ bị người khác đào mất, nên không cho tôi tham gia.
Giờ đây, cuối cùng tôi cũng có thể chứng minh bản thân.
Suốt một tháng đó, tôi đều ở nhà dốc lòng nghiên c/ứu các món ăn.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày thi.
Không ngoài dự đoán, A Trân cũng đến tham gia.
Khi thấy tôi, ánh mắt cô ta thoáng qua vẻ kh/inh miệt.
Tôi quay đi, không để cô ta ảnh hưởng đến mình.
Cuộc thi có tổng cộng ba vòng.
Hai vòng đầu đã loại bỏ không ít người.
May mắn thay, tôi đã vượt qua.
Nhanh chóng đến vòng thứ ba.
Trên sân chỉ còn lại tôi, A Trân và ba người khác.
Tiếp theo, các giám khảo sẽ chọn ra ba người đứng đầu từ năm chúng tôi.
Chỉ đến vòng cuối này, các vương công quý tộc mới đích thân nếm thử.
đ/ốt hương tính giờ bắt đầu.
Tôi nín thở tập trung nấu nướng.
Khi phi lê cá, lưỡi d/ao lướt dọc theo xươ/ng sống, chỉ vài nhát là th!t và xươ/ng tách rời.
Tôi c/ắt chéo d/ao, da không đ/ứt, th!t lật ra như hoa, trông như bông lúa mạch.
Lăn bột, rũ sạch, thả vào chảo dầu.
"Xèo--" một tiếng vang lên, thân cá nở bung trong dầu nóng, cái đuôi vểnh lên, vàng giòn rụm.
Bắc chảo khác, pha nước sốt từ rư/ợu vàng, giấm thơm, đường trắng, nước tương, đun sôi rồi pha chút bột năng, rắc thêm gừng băm tỏi băm.
Bưng ra, múc một thìa nước sốt tưới lên trên.
"Xèo xèo--"
Hương vị chua ngọt bốc lên, làn hơi trắng phả vào mặt, nước sốt óng ánh trên mình cá còn sủi những bọt khí nhỏ.
Thời gian vừa vặn.
Tôi lắc chiếc chuông bên cạnh.
"Cá vược sốt chua ngọt, hoàn thành!"
Những người khác cũng đã làm xong món ăn.
Tôi nhìn về phía A Trân.
Cô ta vẫn làm món ăn với lớp dầu đỏ ngầu.
【Hừ, món Mao Huyết Vượng này mình mới làm lần đầu. Cho thêm cốt lẩu bí truyền vào, không tin là không làm các người ch*t mê ch*t mệt!】
【Nhưng mà phải nói, kỹ thuật dùng d/ao của nữ phụ giỏi thật. Bao giờ ngươi mới nâng cấp kỹ thuật dùng d/ao cho ta đây? Ta cảm thấy món mình thái hôm nay x/ấu quá đi mất.】
A Trân lầm bầm gì trong lòng tôi đã chẳng thèm quan tâm nữa.
Tôi chỉ muốn thắng.
Các món ăn nhanh chóng được chuyển đi.
Chúng tôi đứng trên sân, lặng lẽ đợi kết quả.
Chu Cảnh Thần ngồi trong phòng riêng, trước mặt bày hai món ăn.
Một là món cay nồng nổi váng dầu đỏ, một là cá vược sốt chua ngọt.
Nhìn bên trái là biết ngay do A Trân làm.
Bên phải...
Chu Cảnh Thần nhớ lại món cá mà A Liên từng nấu cho chàng ăn.
"Vẫn chưa có tin tức gì của A Liên sao?"
Thị vệ gật đầu: "Thuộc hạ đã phái người đi tìm, nhưng vẫn chưa thấy."
Thực ra thị vệ chẳng hề đi tìm.
Dù sao A Liên cũng chỉ là con hầu bếp, Thế tử cũng chưa chắc đã thật lòng quan tâm.
Hơn nữa cô A Trân tốt biết bao, luôn mang đồ ăn đến cho chàng.
Chàng việc gì phải làm khó người ta chứ?
Lâu dần, Thế tử chắc chắn sẽ quên mất cô A Liên thôi.
Chu Cảnh Thần bồn chồn không yên.
A Liên đi lâu thế này không có tin tức, không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
Không được, chàng phải phái thêm người đi tìm.
Vừa nghĩ, chàng vừa gắp một đũa giá đỗ đỏ rực.
Vị cay nồng lan tỏa đầy miệng.
Chưa kịp nhai mấy miếng chàng đã vội nuốt xuống.
Trong bụng nóng rát như lửa đ/ốt.
Ngẩng đầu nhìn lại đĩa Mao Huyết Vượng kia, chàng đã bắt đầu thấy sợ.
Đồ của A Trân tuy ngon nhưng ăn nhiều thì cơ thể thực sự không ổn.
Chu Cảnh Thần lại nhìn món cá bên cạnh, gắp một miếng nếm thử.
Đầu tiên là tiếng "rắc" một cái, lớp vỏ giòn tan vỡ ra.