Những người dân thường vốn ít được thưởng thức cao lương mỹ vị, nên khi gặp hương vị đó chắc chắn sẽ thích. Thế nhưng ở vòng cuối cùng, những vị quý tộc được nuôi dạy kỹ lưỡng chưa chắc đã chấp nhận. Họ đều là những người sành ăn, không phải ai cũng chịu được vị cay nồng. Người có khẩu vị nặng như Chu Cảnh Thần vốn dĩ chỉ là số ít. Hơn nữa, cái dạ dày nh.ạy cả.m, yếu ớt của họ liệu có chịu nổi lượng chất phụ gia mà cô ta cho thêm vào hay không?
A Trân bị lôi đi một cách th/ô b/ạo. Cô ta gào thét: "Thế tử, Thế tử c/ứu tôi! Thế tử, không có tôi thì ngài sẽ chẳng bao giờ được ăn đồ ngon như thế này nữa đâu! Thế tử! Thế tử!"
Chu Cảnh Thần là người thế nào, tôi vẫn hiểu rõ. Tuy chàng trông có vẻ vô tâm vô phế, chỉ thích ăn uống, nhưng thực chất chàng gh/ét nhất là bị người khác đe dọa. Đặc biệt là dùng kiểu "không có tôi thì ngài sẽ không bao giờ được ăn đồ ngon nữa" để u/y hi*p chàng. Vì vậy, chàng giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí không buồn liếc nhìn A Trân lấy một cái.
"Cô A Liên của Hà Đường Tiểu Trù có kỹ thuật dùng d/ao điêu luyện, tay nghề tuyệt hảo, hoàn toàn xứng đáng với vị trí thứ nhất."
Chu Cảnh Thần không giải thích lý do tại sao lần trước lại chê mì của tôi ngửi thấy buồn nôn. Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ để cửa tiệm của tôi cải tử hoàn sinh.
Các vị giám khảo khác cũng rất thích món ăn của tôi. Thậm chí vừa xuống sân khấu đã có người gửi thiệp mời tôi đến nhà họ làm một bữa tiệc gia đình.
Nghe nói A Trân bị tr/a t/ấn rất thê thảm trong đại lao. Những thứ chất phụ gia kỳ lạ trong nhà cô ta cũng bị lục soát ra. Ai nấy đều gọi cô ta là đ/ộc nữ, là gián điệp của địch quốc phái đến để h/ãm h/ại sức khỏe người dân nước mình. Dù sao thì sau này cô ta cũng ch*t. Trước khi ch*t, miệng vẫn không ngừng nguyền rủa, chê người cổ đại không có gu thưởng thức.
Nhưng tất cả đều đã qua rồi.
Sau cuộc thi, danh tiếng của tôi hoàn toàn vang xa. Vô số thực khách nườm nượp kéo đến ăn uống. Tôi mở rộng cửa tiệm, tìm chưởng quầy và người chạy bàn mới. Tiểu Viên cũng đến giúp một tay. Con bé này vừa ham ăn lại vừa có cái lưỡi linh hoạt, làm học trò của tôi thì còn gì hợp hơn.
B/ệnh dạ dày của Chu Cảnh Thần trở nặng, nhưng chàng vẫn rất kén chọn. Ngay cả cháo cũng chỉ chịu uống loại do tôi nấu. Tôi cũng không nói là không nấu cho chàng. Chỉ là nếu muốn ăn thì phải bỏ ra số tiền lớn để tôi tranh thủ thời gian nấu cho chàng.
Cũng nhờ chàng mà ngày nào tôi cũng ki/ếm được bộn tiền.
Chàng từng tìm tôi, nói muốn tôi quay về. Trong mắt chứa đựng sự cầu khẩn, lời nói cũng rất rõ ràng. Chàng nói nếu tôi đồng ý, ngày mai sẽ cưới tôi về nhà.
Thế nhưng tôi lắc đầu từ chối.
Ai mà biết được chàng thích tôi hay thích tay nghề của tôi?
Gả cho chàng, một con hầu bếp như tôi không biết sẽ sống được bao lâu.
Ra ngoài mở quán ít nhất vẫn có một sự đảm bảo.
Hơn nữa.
Tôi liếc nhìn đám công tử đang nhìn tôi chằm chằm đầy thèm muốn ở phía sau.
Họ đều đang muốn đào tôi về nhà đấy thôi!