Đèn cảm ứng trong hành lang vụt tắt, tôi giậm chân một cái cho nó sáng lên, ánh sáng nhợt nhạt chiếu lên số nhà. Tôi hít sâu hai hơi rồi bắt đầu đ/ập cửa.
Bộp, bộp, bộp. Ba tiếng vang lớn khiến lòng bàn tay tôi tê dại. Từ trong nhà truyền ra tiếng bước chân, nhẹ nhàng, kiểu lạch cạch của dép lê.
Cửa mở, là tình đầu của anh ta. Cô ta đang thắt chiếc tạp dề màu xanh nhạt của tôi, tay cầm chiếc xẻng nấu ăn còn dính đầy dầu mỡ. Mùi sườn kho phảng phất bay ra từ trong nhà.
“Ơ, chị đến rồi à?” Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên.
“Tránh ra.” Tôi đưa tay đẩy cửa. Cô ta không nhường, dựa người vào khung cửa, chiếc xẻng vắt ngang trước ngựk.
“Minh Xuyên nói rồi, căn nhà này hiện tại không hoan nghênh chị. Chị muốn lấy đồ thì đợi anh ấy về rồi tính sau.”
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ta: “Đây là nhà của tôi,” tôi nói từng chữ một, “trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà có tên của tôi.”
“Nhưng khóa đã thay rồi mà.” Cô ta cười khẽ một tiếng, vén lọn tóc vương trên trán ra sau tai, “Chìa khóa còn chẳng nằm trong tay chị, thì còn gọi là nhà gì nữa?”
Đèn cảm ứng trong hành lang lại tắt. Trong bóng tối chỉ còn ánh sáng từ trong nhà hắt ra sau lưng cô ta, một màu vàng ấm áp chiếu lên mặt cô ta, kéo dài cái bóng của cô ta thật dài. Nói xong, cô ta đóng sầm cửa lại.
Giây tiếp theo, tôi gọi thợ mở khóa. Người thợ đến rất nhanh. Một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, xách hộp dụng cụ, nhìn ổ khóa rồi lại nhìn tôi.
“Đây là nhà cô à?”
“Trên giấy tờ nhà có tên tôi.” Tôi đưa chứng minh thư và bản sao sổ đỏ cho ông ấy. Người thợ xem qua rồi không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu làm việc. Tình đầu đứng ở cửa, tay vẫn cầm chiếc xẻng, sắc mặt thay đổi.
“Chị không được làm thế! Đây là đột nhập gia cư bất hợp pháp!”
Tôi không thèm quay đầu: “Trên sổ đỏ ghi tên tôi và Lục Minh Xuyên. Cô là người ngoài, mà dám bàn chuyện đột nhập gia cư với tôi sao?”
Cô ta mím môi thành một đường thẳng rồi quay người đi vào nhà. Tôi nghe thấy cô ta đang gọi điện, giọng rất thấp nhưng không giấu nổi sự hoảng lo/ạn: “Minh Xuyên, vợ anh dẫn người đến cạy khóa rồi. Đúng, ngay bây giờ. Anh về mau đi.”
Lõi khóa kêu tách một tiếng, mở rồi. Người thợ lau mồ hôi: “Thay cái mới nhé?”
“Thay đi.”
Ổ khóa mới lắp xong, chìa khóa trao vào tay tôi, một mảnh kim loại nhỏ lạnh buốt. Tôi bước vào phòng khách. Tình đầu đứng cạnh ghế sofa, điện thoại vẫn áp vào tai, vết dầu trên tạp dề lấp lánh dưới ánh đèn.
“Chị cứ đợi đấy, Minh Xuyên sắp về rồi.”
“Vừa hay, tôi cũng có chuyện cần nói với anh ta.”
Tôi đi thẳng về phía phòng ngủ chính. Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tôi khựng lại. Trên giường có hai chiếc gối, chăn không gấp, trên tủ đầu giường đặt một ly rư/ợu vang uống dở. Trên bàn trang điểm, đồ đạc của tôi bị đẩy vào góc, chỗ trống còn lại bày đầy chai lọ của cô ta.
Tôi mở tủ quần áo. Đồ của tôi bị dồn sang tận cùng bên trái, bên phải treo vài chiếc váy tôi chưa từng thấy. Mác vẫn còn nguyên. Ở tầng dưới của tủ, hộp đựng đồ của tôi đã biến mất, thay vào đó là đôi dép lông đi trong nhà mới toanh.
Tôi hít sâu một hơi, lấy điện thoại ra bắt đầu chụp ảnh. Tủ quần áo, bàn trang điểm, tủ đầu giường, rư/ợu vang, hai chiếc gối. Từng tấm một, chụp rất tỉ mỉ.
Tình đầu lao đến chắn trước ống kính: “Chị chụp cái gì! Chị có biết là xâm phạm quyền riêng tư không!”
“Đây là phòng ngủ chính nhà tôi. Cô đứng trong căn phòng này mà dám bàn chuyện riêng tư với tôi à?” Tôi đẩy cô ta ra rồi tiếp tục chụp.
Cửa nhà vệ sinh đang mở, tôi bước vào, trên bồn rửa mặt có thêm hai bàn chải, một xanh một hồng. Cái màu hồng không phải của tôi. Chụp lại. Trong tủ quần áo treo vài bộ đồ mặc nhà của phụ nữ, kiểu hai dây, viền ren. Chụp lại. Trên bàn trà phòng khách bày hai bộ bát đũa, một đĩa sườn kho ăn dở, một chai rư/ợu vang đã khui. Chụp lại.
Cánh cửa lớn bị đẩy mạnh. Lục Minh Xuyên đứng ở cửa, cúc áo vest cởi dở, tóc tai rối bời vì gió.
“Tịch Thư! Rốt cuộc cô muốn làm cái gì!” Anh ta ném chìa khóa xe lên tủ giày, âm thanh chấn động khiến chiếc đèn ở huyền quan rung lên.
Tôi cất điện thoại, quay người đối diện với anh ta: “Tôi về lấy đồ của tôi. Ai là người thay khóa?”
Biểu cảm của anh ta cứng đờ trong giây lát: “Là tôi thay. Cô không về nhà, chìa khóa mang bên ngoài, tôi không yên tâm.”
“Không yên tâm điều gì? Không yên tâm vì sợ tôi về bắt gặp chuyện tốt của hai người à?”
“Cô nói bậy bạ gì đấy!” Giọng anh ta cao vút lên nhưng ánh mắt lại né tránh.
Tình đầu tiến lại gần, kéo tay áo anh ta, giọng mềm như nước: “Minh Xuyên, vợ anh dẫn thợ đến thay lại khóa rồi.”
Sắc mặt Lục Minh Xuyên trầm xuống hoàn toàn: “Tịch Thư, cô thay khóa của tôi sao?”
“Anh thay khóa của tôi, tôi thay lại, công bằng.” Tôi nhét chìa khóa mới vào túi.
“Cô--”
“Tôi đến lấy đồ. Lấy xong tôi đi ngay.”
Tôi bước vào phòng ngủ chính, kéo chiếc vali đầy bụi trong góc ra, bắt đầu nhét quần áo vào. Lục Minh Xuyên đi theo vào, thấy tôi đang dọn tủ, giọng bỗng dịu lại: “Tịch Thư, đừng làm lo/ạn nữa. Cô bỏ đồ xuống, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
“Chẳng có gì để nói cả. Thỏa thuận ly hôn tôi soạn xong rồi, mai gửi cho anh.”