Một tin nhắn hiện lên.
Tô Niệm: Chồng ơi, hôm nay về nhớ m/ua quả dưa hấu, loại ruột cát ấy nhé~
Tên lưu danh bạ: Vợ yêu.
Ảnh đại diện: Ảnh chụp từ phía sau của Tô Niệm. Kiểu ảnh không nhìn rõ mặt, nhưng vóc dáng và kiểu tóc y hệt Tô Niệm.
Vì-- đó chính là Tô Niệm.
Lúc đó ngón tay tôi lướt nhanh như chớp, xóa ngay thông báo đi.
Toàn bộ quá trình chưa đầy một giây.
Nhưng đôi mắt của Triệu Mãnh... là thứ đã được tôi luyện qua những lần tranh bóng trên sân rổ.
Ánh mắt nó dừng trên màn hình điện thoại tôi chưa đầy nửa giây.
Nhưng thế là đủ.
"Ảnh đại diện WeChat của mày..." Nó nhíu mày.
"Sao thế?" Tôi cố tỏ ra bình tĩnh.
"Ảnh đại diện vợ mày, tao vừa thấy thoáng qua."
"Làm gì có, tao xóa rồi mà."
"Cái bóng lưng đó..." Nó nheo mắt, như thể đang hồi tưởng, "Trông quen quen."
Tim tôi đ/ập nhanh hơn.
"Mày nghĩ nhiều rồi. Tóc dài của con gái nhìn từ phía sau đứa nào chẳng giống đứa nào."
"Cũng đúng." Nó lắc đầu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
M/ua nước xong bước ra, nó lại nói thêm một câu: "Tóc vợ mày dài thật đấy."
"Ừ."
"Đã nhuộm chưa?"
"Chưa."
"Có phải màu đen pha chút nâu không?"
"...Sao mày mô tả cụ thể thế?"
"Thì tao vừa nhìn thấy mà. Tao nh.ạy cả.m với tóc tai lắm." Nó cười cười.
Nh.ạy cả.m cái đầu mày.
Mày nh.ạy cả.m với mọi thứ thuộc về Tô Niệm thì có.
Tuần trước Tô Niệm vừa nhuộm màu nâu trầm,
Bảo là để phục vụ tạo hình cho bộ phim sắp tới.
Bị mày nhìn ra ngay luôn à?
"Về thôi." Tôi vỗ vai nó, "Hôm khác chơi tiếp."
Trên đường về nhà, tôi tiện tay m/ua một quả dưa hấu.
Loại ruột cát.
Về đến nhà, tôi kể chuyện này với Tô Niệm.
Cô ấy đang tập yoga trong phòng khách.
Đang giữ tư thế ngửa người ra sau thì khựng lại.
"Nó thấy ảnh đại diện của em rồi à?"
"Thấy bóng lưng. Nhưng không nhìn rõ mặt."
"Thế thì còn may--"
"Nhưng nó bảo bóng lưng đó nhìn quen quen."
Tô Niệm "bộp" một tiếng, nằm ườn ra thảm tập yoga.
Nằm ngửa.
Nhìn chằm chằm lên trần nhà.
"Tiêu rồi."
"Em đổi ảnh đại diện đi."
"Đổi thành gì?"
"Gì cũng được. Ảnh phong cảnh? Mèo?"
"Nhưng em thích tấm đó..."
"Tô Niệm."
"Được rồi, em đổi."
Cô ấy cầm điện thoại lên.
Đổi thành ảnh một con mèo.
Là con mèo mướp chúng tôi nuôi, tên Bát Cân.
"Thế này được chưa?"
"Được."
"Thế tên lưu danh bạ cũng đổi luôn nhé? Đừng gọi là 'Vợ yêu' nữa."
"Đổi thành gì?"
"...Bạn cùng phòng?"
"Em nghiêm túc đấy à?"
Cô ấy suy nghĩ một chút: "Thế gọi là 'Bé yêu'?"
"Lại càng không được. Nhỡ nó lại thấy thì sao? Một người tên 'Bé yêu' nhắn tin gọi anh là chồng, nghe còn q/uỷ dị hơn."
"Thế gọi bằng tên em đi."
"Tên em là Tô Niệm. Cả Trung Quốc này ai mà chẳng biết."
"Thế gọi tên thân mật?"
"Tên thân mật của em là gì?"
"Niệm."
"Không được. Triệu Mãnh nắm rõ mọi thứ về Tô Niệm, kể cả việc tên thân mật của cô ấy là Niệm. Nó toàn tán gẫu mấy chuyện này trong nhóm fan thôi."
Tô Niệm im lặng.
Cuối cùng chúng tôi bàn ra một phương án--
Tên lưu danh bạ đổi thành: Giám đốc Lâm (Bên A).
Ảnh đại diện dùng ảnh con mèo.
Từ nay về sau, thân phận của Tô Niệm trong WeChat của tôi chính là-- Giám đốc bên A của tôi.
Một giám đốc thường xuyên nhắn tin "Chồng ơi m/ua dưa hấu về nhé".
...
Mọi chuyện tạm lắng xuống được vài ngày.
Nhưng khủng hoảng mới lại ập đến.
Mà lần này--
Là tiếp xúc ở cự ly gần thực sự.
Chiều thứ Bảy.
Tôi đang ở nhà chơi game.
Tô Niệm không có ở nhà, cô ấy đi ghi hình show giải trí rồi, tận tối muộn mới về.
Triệu Mãnh đột ngột nhắn tin: "Anh em, tao đang ở dưới cổng chung cư nhà mày."
Cái gì?
"Sao mày lại đến đây?"
"Tiện đường thôi mà. Nhân tiện ghé qua thăm mày tí. Có tiện lên ngồi chút không?"
Tôi lướt mắt nhìn phòng khách.
Trên bàn trà có chiếc bình giữ nhiệt của Tô Niệm, trên đó in tên viết tắt SN của cô ấy.
Trên sofa có chiếc chăn của cô ấy.
Cạnh tủ giày là đôi dép lê của cô ấy.
Ở lối vào treo chiếc áo khoác của cô ấy.
Trên tủ lạnh dán tấm ảnh chụp chung của chúng tôi-- tuy là chụp ở nhà, nhưng nếu Triệu Mãnh nhận ra khuôn mặt đó...
Trên tủ lạnh dán tấm ảnh chụp chung của chúng tôi.
Cô ấy mặc đồ ngủ, để mặt mộc, nheo mắt cười.
Triệu Mãnh ngày nào cũng xem ảnh đã qua chỉnh sửa của Tô Niệm.
Để mặt mộc nó có nhận ra không?
Không biết.
Không dám đá/nh cược.
Tôi hít sâu một hơi.
"Đợi tao mười phút."
Sau đó tôi bắt đầu cuộc tổng vệ sinh căng thẳng nhất cuộc đời.
Bình giữ nhiệt-- nhét vào tủ.
Chăn-- vứt vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại.
Dép lê-- đ/á vào ngăn dưới cùng của tủ giày.
Áo khoác-- treo vào phòng thay đồ.
Ảnh chụp chung--
Tôi nhìn tấm ảnh đó chằm chằm hai giây.
Sau đó gỡ xuống, kẹp vào trong một cuốn sách.
Cửa phòng ngủ-- khóa lại.
Cửa phòng tắm-- khóa lại.
Mọi thứ có dấu vết của Tô Niệm--
Biến mất.
Tôi nhìn quanh bốn phía.
Phòng khách giờ chỉ còn tay cầm chơi game, vài vỏ lon bia và một gói th!t bò khô.
Hoàn hảo.
Cái ổ của một gã đàn ông đ/ộc thân chính hiệu.
Tôi mở cửa.
Triệu Mãnh xách hai túi đồ nhắm đi lên.
"Lâu lắm rồi không đến nhà mày." Nó xỏ dép lê vào rồi đi vào, nhìn ngó xung quanh.
Tôi căng thẳng nhìn theo tầm mắt của nó.
"Ừ, ngồi đi."
Nó ngồi xuống sofa, mở đồ nhắm ra.
"Mày kết hôn rồi cơ mà? Sao nhà cửa trông vẫn như cũ thế này? Bừa bộn như cái chuồng chó vậy."
"...Vợ tao đi công tác rồi."