Phía sau truyền đến tiếng bà Triệu: "Hôm nào bảo vợ cháu sang nhà dì ăn sủi cảo nhé--"
Tôi không quay đầu lại.
Sải bước nhanh ra khỏi sảnh.
Đến chỗ xe.
Ngồi xuống.
Hít sâu.
Chắc không sao đâu.
Bà Triệu chỉ nói là "vợ".
Cô bé đó không thể nào liên hệ "vợ" của một cư dân bình thường trong khu chung cư với Tô Niệm được.
Phải không?
Tôi n/ổ máy, lái xe ra khỏi khu chung cư.
Trên đường, tôi liên tục hồi tưởng lại biểu cảm của cô bé đó.
Nó có nhìn mình không?
Có.
Nhưng chỉ ngẩng đầu lên một cái.
Chắc là do tò mò theo bản năng thôi.
Không phải vì nghi ngờ.
Chắc vậy.
Có lẽ.
Có thể.
Tôi đến công ty.
Trong lòng vẫn thấy không yên.
Thế là buổi trưa tôi làm một việc--
Tôi vào nhóm chat của ban quản lý chung cư lục lại.
Tìm thấy thông tin của hộ tầng 15.
Là người thuê mới chuyển đến năm ngoái.
Một cô gái đ/ộc thân.
Nghề nghiệp ghi là "freelance".
Tôi lại tìm ki/ếm xem khu chung cư của mình có được fan của Tô Niệm nhắc đến trên mạng xã hội không.
Tìm thấy rồi.
Trên Tiểu Hồng Thư có một bài đăng.
Thời gian đăng: Hai ngày trước.
Nội dung: "Chuyển nhà rồi! Khu mới môi trường tốt lắm. À đúng rồi, khu này hình như chính là nơi mà trên mạng bảo là rất giống với bối cảnh livestream của Tô Niệm? Không biết có thật không ha."
Ảnh đính kèm là góc nhìn từ ban công nhà cô ấy.
Tầng 15.
Tôi nhìn tấm ảnh đó.
Rồi lại nhìn bình luận bên dưới bài đăng.
"Thật hay giả đấy? Chủ thớt quan sát kỹ xem có ngôi sao nào xuất hiện không!"
"Hóng cập nhật!"
"Chị em à, chị bây giờ chính là phóng viên tiền tuyến của bọn em đấy!"
Chủ thớt trả lời: "Được, ngày nào ra ngoài mình cũng sẽ chú ý nhé."
Lòng bàn tay tôi lại bắt đầu đổ mồ hôi.
Tầng 15.
Cùng tòa nhà.
Trong thang máy sáng nay.
Cô ấy đã nghe thấy bà Triệu nói "vợ cháu".
Nếu cô ấy liên kết những chuyện này lại với nhau--
Cư dân tầng 22.
Có một "người vợ" ít khi lộ diện.
Nam giới, trẻ tuổi, ngành IT.
Khu chung cư này có bối cảnh giống với livestream của Tô Niệm.
Mẹ kiếp.
Khớp hết cả rồi.
Tôi vội nhắn tin cho Tô Niệm.
"Dưới lầu nhà mình có một fan của em chuyển đến rồi."
"Cái gì?"
"Tầng 15. Fan cứng của em đấy. Kiểu mặc áo cổ vũ của em luôn."
"Trùng hợp thế."
"Không phải trùng hợp. Cô ấy vì thấy khu này giống bối cảnh livestream của em nên mới chuyển đến đấy."
"..."
"Sáng nay trong thang máy, bà Triệu đã nhắc đến việc anh có 'vợ' trước mặt cô ấy."
Tô Niệm im lặng rất lâu.
Sau đó gửi một tin nhắn thoại qua.
Tôi bấm nghe.
Là một tiếng thở dài thườn thượt.
Tiếp đó cô ấy nhắn tin: "Vậy phải làm sao đây?"
"Dạo này em đừng về nhà nữa."
"?"
"Không phải. Ý anh là mấy hôm nay em cứ ở công ty đi. Đợi sóng yên biển lặng rồi hãy về."
"Em không chịu! Đây là nhà của em! Tại sao em không được về nhà của mình!"
"Anh cũng không muốn thế mà. Nhưng fan đó ở ngay tầng dưới, nhỡ ngày nào em ra vào mà bị cô ấy nhìn thấy--"
"Em có khẩu trang, có mũ, có kính râm mà."
"Tô Niệm, chiều cao 1m72 cùng với dáng đi đó của em, đeo mười lớp khẩu trang cũng không che nổi đâu."
"Anh có ý gì? Dáng đi của em thì sao?"
"Đẹp quá."
"...Anh đừng có đá/nh trống lảng."
"Không đá/nh trống lảng. Anh nói thật đấy. Dáng đi của em giống như đang đi thảm đỏ vậy, ở trong khu chung cư quá nổi bật."
Cô ấy im lặng.
Tôi nói tiếp: "Hay là thế này, em đi lối hầm để xe, đeo khẩu trang mũ kính râm đầy đủ, đừng đi thang máy, đi thang bộ lên."
"Đi thang bộ lên tầng 22?"
"Rèn luyện sức khỏe."
"Cố Bắc."
"Hửm?"
"Anh thử đi bộ lên tầng 22 xem."
"...Thôi được rồi, vẫn đi thang máy, nhưng tránh giờ cao điểm ra."
"Được thôi."
"Còn một chuyện nữa."
"Chuyện gì?"
"Nói với bà Triệu một tiếng, bảo bà ấy đừng nhắc đến chuyện nhà mình trước mặt người ngoài nữa."
"Nói thế nào? Bảo vợ anh là ngôi sao lớn nên đừng cho ai biết à?"
"Cứ bảo là... chú trọng quyền riêng tư."
"Được, để em nói với bà ấy."
Tôi nhắn một tin cho bà Triệu.
Cân nhắc câu chữ mất năm phút:
"Dì Triệu, ngại quá làm phiền dì. Vợ cháu khá chú trọng quyền riêng tư, phiền dì sau này đừng nhắc đến tình hình nhà cháu trước mặt người ngoài nhé, cảm ơn dì ạ."
Bà Triệu trả lời ngay:
"Ôi dì biết rồi. Có phải hai đứa đang cãi nhau đòi ly hôn không? Không sao đâu Tiểu Cố, vợ chồng trẻ cãi nhau là bình thường, để dì làm công tác tư tưởng cho--"
"Không phải đâu dì Triệu! Chúng cháu vẫn tốt lắm! Chỉ là tính chất công việc của cô ấy đặc biệt, không tiện lộ diện thôi ạ."
"Công việc gì thế? Điệp viên à?"
"...Gần như vậy ạ."
Bà Triệu gửi một biểu tượng giơ ngón cái:
"Hiểu rồi! Bí mật quốc gia! Dì miệng kín như bưng! Yên tâm!"
Tôi nhìn tin nhắn này.
Luôn cảm thấy mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn.
Nhưng cứ thế đã.
Cứ thế đã.
【Chương 8】
Bước ngoặt xuất hiện vào thứ Sáu.
Không phải bước ngoặt tốt.
Là kiểu bước ngoặt khiến tôi muốn ch*t tại chỗ.
Nguyên nhân là-- công ty tổ chức team building.
Anh Trương thông báo trong nhóm: Ba giờ chiều thứ Sáu, toàn bộ nhân viên đi đến cái phòng game thoát hiểm mới mở ở trung tâm thành phố để team building.
Bình thường.
Không vấn đề gì.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ--
Anh Trương gửi tin nhắn thứ hai: "Lần này phía bên Tổng giám đốc Lâm cũng tham gia, coi như là giao lưu với bên A."
Tổng giám đốc Lâm.
Chị Lâm.
Quản lý của Tô Niệm.