Mẹ tôi thường bảo, đàn ông ven đường không được nhặt, trừ khi người đó tên là Trương Nghi.
Trên đường lên núi hái th/uốc, tôi gặp một gã đàn ông lạ mặt toàn thân đầy m/áu nằm bên vệ đường, mắt tôi sáng rực lên: “Anh có phải Trương Nghi không?”
Gã đàn ông lạ: “Tại hạ Tạ Kỳ An…”
Không phải Trương Nghi à? Vậy thì không c/ứu nữa!
Tôi nhấc chân định đi, đột nhiên vạt váy bị gã đàn ông túm ch/ặt lấy.
“C/ứu ta… đợi ta về nhà, nhất định sẽ tặng cô nương vạn lượng vàng!”
Tôi không chút động lòng.
Gã đàn ông nghiến răng: “Thêm một tòa dinh thự năm gian ở kinh thành!”
Tôi chậm bước chân lại.
“Thêm ngàn mẫu ruộng tốt ở ngoại ô kinh thành!”
Tôi lập tức quay người: “Nói đi cũng phải nói lại, tôi đây vốn là người thích giúp người làm niềm vui…”
Tôi tên là Khương Tuế Ninh, mẹ tôi là người xuyên không, hai mẹ con chúng tôi ẩn cư trong núi sâu, nương tựa vào nhau, sống bằng nghề hái th/uốc.
Từ nhỏ mẹ đã dặn tôi: Đàn ông ven đường không được nhặt, trừ khi người đó tên là Trương Nghi.
Tôi không biết Trương Nghi này rốt cuộc là ai.
Nhưng tôi tin, mẹ tuyệt đối sẽ không hại tôi.
Vì vậy, trên đường hái th/uốc trở về, thấy trong rừng có một người đàn ông toàn thân đầy m/áu nằm đó.
Tôi theo bản năng hỏi câu mà mình quan tâm nhất: “Công tử, ngài có phải là Trương Nghi không?”
Người đàn ông bị thương nặng, khó khăn mở miệng: “Tại hạ Tạ thị ở Hà Đông, Tạ Kỳ An…”
Tôi lập tức thất vọng, quay người bỏ đi: “Hóa ra không phải Trương Nghi à, vậy thì không c/ứu nữa!”
“Cô nương!” Tạ Kỳ An túm lấy vạt váy tôi, “Cầu cô nương c/ứu ta… đợi ta về nhà, nhất định sẽ tặng cô nương vạn lượng vàng!”
“Nhưng mẹ ta nói, đàn ông nhặt được ven đường, ngoài người tên Trương Nghi ra, thì lời của bất kỳ ai cũng không được tin.”
Tạ Kỳ An trông có vẻ tuyệt vọng, lại có chút buồn bực.
Trương Nghi này rốt cuộc là nhân vật thần thánh nào cơ chứ?
Nhưng giờ không phải lúc để so đo chuyện này.
Chàng ta bị người của Kế hậu truy sát, thị vệ hộ tống đều tử trận cả, bản thân chàng cũng bị thương nặng, cố hơi thở cuối cùng mới trốn được đến đây.
Khó khăn lắm mới gặp được một người, nếu người này không c/ứu chàng, có lẽ tối nay chàng sẽ ch*t ở đây, bị thú dữ rỉa x/ác mất…
Nghĩ đến đây, Tạ Kỳ An nghiến răng: “Thêm một tòa dinh thự năm gian ở kinh thành!”
Tôi chậm bước chân lại.
Tạ Kỳ An hộc ra một ngụm m/áu, gắng gượng hơi thở cuối cùng: “Ngàn mẫu ruộng tốt ở ngoại ô kinh thành! Tặng thêm một trang viên suối nước nóng!”
Tôi lập tức quay người: “Nói đi cũng phải nói lại, c/ứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp…”
Tôi đưa Tạ Kỳ An về nhà, mẹ tức đến mức đ/ập đùi bồm bộp.
“Hỏng rồi hỏng rồi! Nhìn là biết người này bị kẻ th/ù truy sát rồi.”
“Theo mô típ phim truyền hình, đợi kẻ th/ù của hắn tìm đến, chúng ta sẽ giấu hắn đi.”
“Sau đó kẻ th/ù sẽ gi*t sạch cả làng chúng ta.”
“A Ninh, con gây họa lớn rồi!”
Tôi lập tức h/oảng s/ợ: “Mẹ, vậy giờ phải làm sao? Hay là con vứt hắn trả lại chỗ cũ nhé?”
Tạ Kỳ An không ngờ tôi lại chẳng hề chất phác, cũng chẳng hề lương thiện chút nào, trong lúc cấp bách đành phải lộ rõ thân phận--
“Cô là đích tử của Nguyên hậu đương kim bệ hạ, Thái tử Tạ Kỳ An.”
“Đa tạ đã c/ứu mạng, đây là ngọc bội rồng mà cô mang theo bên mình, các người cầm ngọc bội này đến doanh trại Ung Châu báo tin, đợi khi Ôn tướng quân dẫn quân tiếp ứng, lúc đó cô nhất định sẽ sai người bảo vệ các người!”
Mẹ tôi cầm lấy ngọc bội, trầm ngâm một lát rồi hỏi Tạ Kỳ An một câu:
“Ơn c/ứu mạng, điện hạ định báo đáp con gái ta thế nào đây?”
“Sẽ không phải là… để nó vào phủ làm thiếp chứ?”
Tạ Kỳ An sững sờ: “Ơn c/ứu mạng của cô nương, sao cô có thể lấy oán báo ơn được?”
“Hơn nữa, cô đã có Thái tử phi rồi, chính là con gái của Ôn tướng quân ở doanh trại Ung Châu.”
“Ơn c/ứu mạng, cô không thể lấy thân báo đáp, chỉ có thể hứa với cô nương vạn lượng vàng, ruộng tốt nhà đẹp…”
Mẹ tôi vui mừng khôn xiết, vỗ mạnh vào vai tôi: “A Ninh, đây chính là Trương Nghi đấy! C/ứu được, c/ứu được!”
Nói rồi bà bắt đầu bận rộn.
Vừa tìm người đến doanh trại Ung Châu báo tin, vừa tổ chức dân làng chuyển đến một cái hang trong núi sâu.
Quả nhiên không bao lâu sau, ngôi làng dưới chân núi bốc ch/áy dữ dội.
Tôi và Tạ Kỳ An đều nhìn mẹ tôi với vẻ kính phục.
Mẹ tôi bình thản đáp: “Đây chính là sức mạnh của cốt truyện!”
Ngày thứ tư chúng tôi trốn trong núi sâu, Ôn tướng quân cuối cùng cũng dẫn đại quân kéo đến.
Lúc đó tôi đang thay th/uốc cho Tạ Kỳ An.
Thấy Tạ Kỳ An cởi trần nửa thân trên, tôi, một thiếu nữ tuổi đôi mươi, cũng chẳng hề kiêng dè mà cầm hũ th/uốc bôi bôi trát trát lên người chàng.
Sắc mặt Ôn tướng quân biến đổi liên hồi, chắp tay hành lễ:
“Tham kiến Thái tử điện hạ!”
“Không biết vị này… có phải là mỹ nhân mới nạp của điện hạ không?”
Tôi sợ đến mức nhảy xa ba thước: “Lão tướng quân hiểu lầm rồi, con chỉ là y nữ thay Thái tử điện hạ bôi th/uốc thôi!”
Tạ Kỳ An cũng vô cùng bất lực: “Nhạc phụ đại nhân hiểu lầm rồi, vị này là ân nhân c/ứu mạng của cô, cô nương họ Khương.”
Ai ngờ sắc mặt Ôn tướng quân càng khó coi hơn.
Miệng còn lẩm bẩm: “Y nữ… ân nhân c/ứu mạng… trong thoại bản, thiếp thất mà quý nhân mang về sau chuyến tuần du đều là như thế này cả…”
Tạ Kỳ An không nhịn được nữa, lên tiếng c/ắt ngang trí tưởng tượng của Ôn tướng quân: “Nhạc phụ đại nhân, hai mẹ con Khương cô nương là ân nhân c/ứu mạng của cô, cô đã hứa, sau khi về sẽ ban thưởng cho họ ruộng tốt nhà đẹp, vạn lượng vàng.”