Đó là giọng của Lý Nguyên Nguyên, lúc này tai tôi tràn ngập tiếng thét chói tai của ả, cùng với giọng nói non nớt đang an ủi ả.
“Cố lên ký chủ, chỉ cần lát nữa Tấn Vương đến, ta có thể khiến ngài ấy yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cô cứ nhẫn nhịn bà ta cho đến khi mang th/ai, đến lúc đó cô muốn xử lý bà ta thế nào cũng được.”
“Ta, á đ/au quá, ta phải chịu đựng, ta phải chịu đựng, á!”
“Cái xã hội phong kiến ch*t ti/ệt này, á! Bà đây đ/au ch*t mất!”
Tiếng thét của Lý Nguyên Nguyên đợt sau cao hơn đợt trước.
Trong lòng tôi chợt lạnh.
Yêu từ cái nhìn đầu tiên?
Thứ này còn có bản lĩnh đó sao?
Thế nhưng, hôm nay Tấn Vương đã ra khỏi thành, nhanh nhất cũng phải đến ngày mai mới về được, vậy mà thứ này dám nói Tấn Vương lát nữa sẽ xuất hiện ở đây.
Tôi vốn cẩn trọng, không muốn đá/nh cược ván này.
Đúng lúc hai mươi trượng đã sắp đá/nh xong, tôi liếc mắt ra hiệu cho tên thị vệ hành hình.
Hắn lập tức hiểu ý, hai trượng cuối cùng đá/nh vừa mạnh vừa chuẩn.
Lý Nguyên Nguyên trợn ngược mắt, thế mà lại trực tiếp ngất đi.
Khiến cho cái giọng trẻ con kia nhảy dựng lên vì sốt ruột.
“Ký chủ! Cô mau tỉnh lại đi! Ký chủ!”
Một hồi lâu sau, nó mới không cam lòng thốt lên một câu: “Đồ phế vật vô dụng!”
Thấy người đã không thể tỉnh lại, tôi mới quay sang nói với Liễu thị, người đã tái mặt từ nãy đến giờ.
“Liễu phu nhân, lần này coi như bỏ qua, bà đưa cô em chồng về đi. Đợi nó tỉnh lại nhớ dạy bảo cẩn thận, đừng để nó lại không biết tôn ti trật tự như hôm nay nữa.”
Liễu thị mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vội vã đưa Lý Nguyên Nguyên lui xuống.
Trong vườn lại khôi phục vẻ hài hòa vốn có.
Hai người họ mới đi được chưa đầy một chén trà, Tấn Vương quả nhiên đã đến đây.
Nhưng ngài không ở lại lâu, chỉ thoáng qua một chút rồi lại rời đi.
Sau khi ngài đi, tôi gọi tùy tùng đến.
Hỏi ra mới biết, vốn dĩ Tấn Vương định ra khỏi thành, nhưng chưa kịp đi thì phát hiện để quên một món đồ quan trọng, thế là vội vã quay về lấy.
Chỉ như vậy thôi, Tấn Vương phải đến tận ngày kia mới về được.
Nghe vậy, tôi lập tức nảy sinh sự tò mò với thứ đang đối thoại cùng Lý Nguyên Nguyên.
Nếu biết cách tận dụng, có khi nó lại là công cụ đắc lực cho tôi.
Nghĩ đến đây, tôi gọi tỳ nữ Thanh Sương đến dặn dò cẩn thận.
Nghe xong, nó nhìn tôi đầy kinh ngạc, nhưng cuối cùng vẫn đáp lời rồi lui xuống.
Đêm khuya thanh vắng.
Tôi đang tháo trâm cài, Thanh Sương, người đã rời đi từ ban ngày, xuất hiện trong bộ y phục đen phía sau tôi.
“Vương phi.”
Tôi không quay đầu lại: “Việc ta bảo ngươi làm thế nào rồi?”
Thanh Sương thuận tay cầm lấy chiếc lược ngọc của tôi, vừa chải tóc vừa đáp:
“Nô tỳ làm theo lời người, đã đến phủ Lý thị lang canh chừng. Lý Nguyên Nguyên kẻ mạo phạm người quả nhiên kỳ quái như người nói.”
“Ồ?”
“Nguời khác chịu hai mươi trượng vả miệng, nhẹ thì cũng phải hoa mắt chóng mặt ba năm ngày, thế mà ả vừa về đến phủ Lý đã tỉnh lại, cả người còn vô cùng tỉnh táo, không có chút dấu hiệu chóng mặt nào.”
“Kỳ lạ hơn là ả còn hăng hái lôi bút mực giấy nghiên ra vẽ vời, miệng còn lẩm bẩm mấy từ như Thái phi, Tấn Vương.”
“Nô tỳ canh chừng hai canh giờ, nghe ả nhắc đến việc ngày kia sẽ đến chùa Không Giác ở ngoại ô kinh thành. Ả nói, ngày kia Thái phi sẽ gặp nạn ở chùa Không Giác, ả muốn đến c/ứu người.”
Khi Thanh Sương nói đến đây, gương mặt vẫn còn đầy vẻ hoài nghi.
“Vương phi, lúc nô tỳ về thì nghe Thanh La nói, tối nay Thái phi đã cho người đến truyền lời, bảo người ngày kia cùng đến chùa Không Giác.”
“Quyết định này rõ ràng là Thái phi vừa mới đưa ra, vậy mà Lý Nguyên Nguyên này lại biết từ buổi chiều rồi.”
Tôi trầm tư suy nghĩ.
Chợt thấy Thanh Sương dừng tay, trên mặt hiếm khi lộ vẻ do dự.
“Có chuyện gì vậy?”
Thanh Sương đáp: “Là thế này, nô tỳ nghe thấy Lý Nguyên Nguyên nói: ‘Vốn dĩ công lao này là của Thôi Tri Uyển, nhưng vì ta đã xuyên không rồi, nên ta phải cư/ớp lấy. Cư/ớp lấy công c/ứu Thái phi, từ chỗ Thái phi mà tiến thẳng vào Vương phủ, có ơn c/ứu mạng, dù không mang th/ai ngay thì con tiện nhân đó cũng không dám làm gì ta!’”
“Thế nhưng…”
Lời nó chưa dứt, nhưng tôi hiểu rõ ý tứ.
Thôi Tri Uyển mà Lý Nguyên Nguyên nhắc tới, đã ch*t từ hai năm trước rồi.
Nghĩ đến đây, tôi nhớ tới những lời mà thứ Lý Nguyên Nguyên gọi là hệ thống đã nói ban ngày.
Trong nguyên tác đã viết.
Rồi còn.
Tấn Vương là nam phụ.
Nguyên tác, nam phụ.
Tuy tách riêng ra thì không hiểu nghĩa, nhưng ghép lại cùng với toàn bộ câu nói của hệ thống.
Không khó để đoán ra.
“Nguyên tác”, tức là tác phẩm.
Thứ chúng nói là nguyên tác, ghi chép lại vận mệnh vốn có của Tấn Vương.
Nhưng nguyên tác này, dường như không hoàn toàn chính x/ác.
Nghĩ tới đây, tâm trí tôi xoay chuyển, quay người hỏi Thanh Sương:
“Nó có phát hiện ra ngươi không?”
Thanh Sương nghe vậy, lắc đầu đầy nghi hoặc.
“Chắc là không ạ. Nô tỳ thấy Lý Nguyên Nguyên không phải người giỏi che giấu biểu cảm. Trong hai canh giờ nô tỳ canh chừng gần đó, ả không hề bộc lộ bất kỳ sự khác lạ nào.”
“Được, vậy ngươi đi làm giúp ta thêm một việc nữa.”
Thanh Sương ghé tai lại gần, sau khi nghe xong những lời dặn dò của tôi, lại một lần nữa lộ vẻ kinh ngạc.
“Vương phi, người…”