"Vậy thì ở riêng đi."

Tôi cười cợt: "Vợ yêu tìm cho em công việc gì thế? Chúng ta đúng là tâm đầu ý hợp! Em đang lo mình là kẻ vô dụng, chưa từng 'tự! tay!' đóng góp gì cho xã hội đây này!"

Quý Hà cười nhẹ.

"Ngày mai em sẽ biết."

Cô ấy nằm lại sofa. Sau khi giải quyết xong chuyện, cô ấy lại quay về vẻ uể oải mệt mỏi đó.

"Bây giờ, lau sạch những thứ em làm ra đi."

Trên chiếc cổ trắng ngần như ngọc và xươ/ng quai xanh của cô ấy, lấp lánh những vệt nước. Tôi khô khát cổ họng, cúi người định áp sát vào. Chiếc cằm bị bàn tay mát lạnh như ngọc khẽ bóp lấy. Dưới ánh đèn vàng vọt, Quý Hà cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt vừa nhẹ nhàng vừa lạnh lùng.

"Bảo bối, là lau, không phải li/ếm."

"Nghe lời chút, hửm?"

Tôi lao như bay sang phòng bên cạnh đ/ập cửa ầm ầm. Tương Nguyên Bình nhanh chóng quấn khăn tắm lao ra, hoảng lo/ạn.

"Sao thế, sao thế, ch/áy nhà à?"

Tôi nghiến răng nghiến lợi.

"Đã giờ này rồi, sao hai người còn ngủ được."

Tương Nguyên Bình nhìn đồng hồ, 1 giờ 40 phút sáng. Anh ấy khiêm tốn thỉnh giáo: "Giờ này, chúng ta nên làm gì?!"

Tôi bắt hai người họ đi đóng gói hành lý cùng tôi. Tần Bắc Phong cảm thấy tôi đi/ên rồi.

"Mai gọi công ty chuyển nhà không phải xong sao, giờ này dọn dẹp cái gì."

Tôi cười không ra cười nhìn anh ta: "Giàu sang rồi nhỉ, một ngày dám ăn tận hai bữa cơm, sao không nghẹn ch*t anh luôn đi."

Tần Bắc Phong nhìn tôi hồi lâu, anh ta là người đầu hàng trước.

"Muốn biết tôi đã nói gì với Quý Hà không?"

"Cái gì?"

"Sau khi nói cho cô biết, tối nay đừng làm phiền hai chúng tôi nghỉ ngơi nữa."

Tôi nhướn mày: "Được."

Tần Bắc Phong nói anh ta đã trò chuyện đơn giản với Quý Hà. Quý Hà không phải thực sự muốn chia tay. Cô ấy chỉ là sắp không trụ nổi nữa rồi. Ban ngày ở công ty xoay như chong chóng, tinh lực sớm đã bị vắt kiệt, tối về còn phải đối phó với một con chó Beagle tràn đầy năng lượng.

Tôi gi/ận: "Anh nói ai là Beagle!"

Tương Nguyên Bình cau mày: "Chú ý từ ngữ đi Bắc Phong, Yếu Yếu ưu tú như vậy."

Tần Bắc Phong giơ tay đầu hàng, không chấp nhặt với hai người này về cách xưng hô.

"Tóm lại, cơ thể cô ấy đã đạt đến giới hạn, thời gian tới cần nghỉ ngơi chất lượng cao."

Càng cần có người tiêu hao 'tinh lực' của tôi.

Cho nên, Tần Bắc Phong đã chủ động giới thiệu cho cô ấy một lớp học 'học mà đi'. Lớp học đó, 'tôi' chắc chắn sẽ thích, hơn nữa còn cùng chí hướng với giáo viên chủ nhiệm. Thậm chí gia đình cũng rất vui vẻ đón nhận.

Tương Nguyên Bình khó hiểu: "Còn có nơi tốt như vậy sao? Sao tôi chưa nghe nói đến."

Tần Bắc Phong chậm rãi nở một nụ cười với anh ấy.

***

Phòng tổng giám đốc.

Tôi ngồi sau chiếc bàn làm việc mới được thiết lập, xem camera giám sát một cách say sưa. Đối diện, Tương Nguyên Bình gọi video xong, tinh thần vẫn chưa tỉnh táo.

"Bố mẹ nói dạo này qu/an h/ệ chúng ta rất hòa thuận, họ rất vui, muốn tối nay chúng ta về ăn bữa cơm gia đình."

Trong video giám sát, Quý Hà vừa kết thúc cuộc họp, đang nghỉ ngơi trong phòng chờ. Tôi luyến tiếc tắt camera.

"Tối nay? Được thôi, bảo Tần Bắc Phong lúc tan làm đón vợ tôi luôn, hôm nay cô ấy lại bận đến mức cơm trưa cũng chẳng ăn được mấy miếng."

Tương Nguyên Bình nói: "Có phải không quen ăn đồ bổ không? Tôi nếm thấy cơm canh dạo này vị th/uốc hơi nặng."

Tôi suy nghĩ: "Có lý, tôi nhớ dì giúp việc nhà bố mẹ anh nấu món Quảng Đông rất ngon, tối nay anh đào người về cho tôi."

Tương Nguyên Bình nói cứ để anh ấy lo. Nhưng, anh ấy hơi do dự: "Bắc Phong rất thích ăn món Tứ Xuyên, nhưng mà..."

Tôi hiểu: "Món Tứ Xuyên chú Vương làm là tuyệt phẩm, lát nữa tôi sẽ xin bố tôi người đó."

Hai chúng tôi nhìn nhau cười. Sự ăn ý không cần nói cũng hiểu.

Buổi tối, bốn người đến đúng giờ tại bữa tiệc gia đình. Bố mẹ tôi và bố mẹ Tương Nguyên Bình đều ở đó. Nhìn thấy bốn người chúng tôi cùng xuất hiện, sắc mặt cả hai bên đều cứng đờ.

Bố mẹ tôi phớt lờ Quý Hà, nhìn về phía Tần Bắc Phong đang đứng cạnh Tương Nguyên Bình: "Vị này là?"

Bố Tương Nguyên Bình giành trả lời: "Là bạn nối khố của Nguyên Bình, hai đứa thân đến mức mặc chung một cái quần."

Ông quay sang quở trách Tương Nguyên Bình: "Nhưng dù thế nào thì hôm nay cũng là tiệc gia đình, đưa nó đến đây không ra làm sao cả!"

Mẹ tôi nói không sao, chỉ là bữa cơm thường ngày thôi. Mẹ Tương Nguyên Bình nhìn sang Quý Hà: "Vị tiểu thư này là?"

Bố tôi giành trả lời: "Tri kỷ, bạn thân, bạn chí cốt 'đồng sinh cộng tử' của con gái tôi."

Mẹ tôi từ tốn tạ lỗi với thông gia: "Đứa nhỏ này thật là, đã bảo là tiệc gia đình rồi mà còn đưa bạn theo."

"Thông gia, ông bà xem chuyện này... để tôi bảo người đưa bọn trẻ về nhé?"

Mẹ Tương Nguyên Bình gi/ật gi/ật khóe môi: "Chỉ là bữa cơm thường thôi, không sao."

Hai nhà rõ ràng đều có chuyện muốn nói, nhưng bề ngoài cứ cố làm như không có gì. Tương Nguyên Bình nháy mắt liên tục với tôi, muốn phàn nàn vài câu. Người này ở bên tôi lâu, chỉ số hóng hớt tăng theo cấp số nhân. Nhưng giờ tôi không rảnh. Bữa tiệc tối nay có vài món do đầu bếp món Quảng kia đích thân nấu, tôi đang dỗ dành Quý Hà ăn thêm một chút. Tần Bắc Phong bận bóc cua cho Tương Nguyên Bình. Hai nhà bố mẹ ăn không biết vị, h/ồn xiêu phách lạc. Chuyện tôi và Tương Nguyên Bình xin người, họ đều mơ màng đồng ý hết.

Tiệc tàn. Mẹ Tương Nguyên Bình nói đầy ẩn ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm