Chưa đợi trưởng làng lên tiếng, thiếu niên kia đã bước lên một bước, giành nói trước: "Tôi không phải người xuyên không, vừa rồi tôi chỉ là nhìn thấy bức ảnh đó, nhớ ra mình cũng từng thấy tấm ảnh tương tự ở nhà Chu Hải nên nhịp tim mới d/ao động."
Chu Hải nghe thấy mình bị điểm danh, lập tức nổi gi/ận.
"Giang Lạp, mày là đồ vừa ăn cư/ớp vừa la làng! Nhà tao khi nào có ảnh của người xuyên không chứ?! Tao thấy mày mới chính là người xuyên không cuối cùng!"
Nói xong, hắn nhìn về phía lão Lý.
"Trưởng làng, không cần tìm nữa, Giang Lạp chính là người xuyên không cuối cùng, S hắn đi, lời nguyền của làng ta sẽ được hóa giải."
Thiếu niên tên Giang Lạp lập tức cuống lên:
"Trưởng làng, tôi thật sự không phải người xuyên không, ông đừng tin lời q/uỷ quái của hắn, hắn đang tìm người ch*t thay đấy, tôi thấy người xuyên không cuối cùng chính là Chu Hải, nên hắn mới vội vàng phủi sạch qu/an h/ệ."
Hai người bọn họ ngay trước mặt bàn dân thiên hạ mà cắn x/é lẫn nhau.
Lão Lý chỉ lạnh lùng nhìn, không nói một lời.
Tất cả mọi người lặng lẽ lùi ra xa hai kẻ đó.
Tôi cụp mắt xuống, nằm trong lòng bà, không lên tiếng.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Một giả thuyết đ/áng s/ợ hiện lên trong tâm trí.
Nếu như...
Tôi nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của trưởng làng, giả thuyết trong lòng càng thêm sâu sắc.
Tôi quay đầu nhìn hai kẻ đang cắn x/é nhau kia, thở dài.
Tính cách của trưởng làng, ai nấy đều hiểu rõ.
Thà S nhầm, không bỏ sót.
Bọn họ tưởng rằng đẩy người kia ra thì có thể giành lấy một tia hy vọng sống.
Nào ngờ, ngay từ khoảnh khắc họ cắn x/é nhau, sát ý trong mắt trưởng làng chưa bao giờ biến mất.
Kết quả cuối cùng, không nằm ngoài dự đoán của tôi.
Trưởng làng vung tay một cái, trực tiếp trói cả hai lên đống cỏ khô.
Áp dụng hỏa hình.
Người thân của hai kẻ đó định bước lên c/ầu x/in, nhưng câu nói tiếp theo của trưởng làng đã đóng đinh họ tại chỗ.
Trưởng làng nói: "Kẻ nào dám nói giúp cho chúng, đều sẽ bị xử lý như người xuyên không."
Kết cục của người xuyên không, ai cũng tận mắt chứng kiến.
Những người định c/ầu x/in lại nuốt ngược lời vào trong.
Chỉ đành không đành lòng mà ngoảnh mặt đi.
Chu Hải và Giang Lạp gào thét, gầm rú trong biển lửa.
Chúng c/ầu x/in, nhận lỗi, nhưng trưởng làng và đám người kia vẫn vô cảm.
Hỏa hình này kéo dài rất lâu, từ giữa trưa đến khi mặt trời lặn sau núi.
Tay bà đang ôm lấy tôi khẽ r/un r/ẩy, bà dùng tay còn lại ôm tôi ch/ặt hơn.
Người xuyên không cuối cùng đã được tìm thấy.
Lời nguyền đã được hóa giải.
Người trong làng vừa thở phào nhẹ nhõm, vừa cảm thấy xót xa.
Nhưng điều không ai ngờ tới là.
Sáng ngày thứ ba, làng lại phát hiện thêm một cái x/ác.
Người đó bị tr/eo c/ổ trong nhà xí.
Người dậy sớm vừa mở cửa nhà xí ra đã suýt h/ồn lìa khỏi x/ác vì cảnh tượng trước mắt.
Tiếng hét của hắn thu hút mọi người.
Trưởng làng vẻ mặt âm trầm nhìn cảnh này.
"Lời nguyền vẫn chưa được hóa giải, chứng tỏ hai người hôm qua đều không phải người xuyên không, trong chúng ta vẫn còn người xuyên không trà trộn vào."
đò/n dông của nhà xí rất cao, rất cao.
Ngay cả khi có ghế hỗ trợ, muốn trèo lên đó cũng rất khó khăn.
Người này bị tr/eo c/ổ ở đây, ngoài lời nguyền ra, không ai nghĩ ra được tại sao hắn lại ch*t.
Hơn nữa, đây là kiểu ch*t đã loại trừ khả năng t/ự s*t.
Dân làng vốn chỉ vui vẻ được một ngày, nay lại chìm trong nỗi sợ hãi.
Chỉ có người nhà của Giang Lạp và Chu Hải bị oan là lộ vẻ gi/ận dữ, nhưng cũng không dám phát tác.
Chỉ mím ch/ặt môi, toàn thân kìm nén sự phẫn nộ khó lòng che giấu.
Lão Lý liếc nhìn họ một cái, hoàn toàn không bận tâm.
Trưởng làng nhìn đám đông, phất phất tay, bảo mọi người về nhà.
Bà dắt tay tôi về.
Vừa về đến nhà, bà liền đóng cửa phòng, sau khi x/ác nhận không có ai nghe lén.
Bà ngồi xổm xuống, đôi mắt đục ngầu lộ vẻ tỉnh táo.
Bà nói: "Đêm nay, con hãy đi ngay, rời khỏi ngôi làng này, càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay lại nữa."
Tôi ngơ ngác nhìn bà.
"Bà ơi, bà lú lẫn rồi sao, đây là nơi con lớn lên từ nhỏ, bà bảo con đi đâu ạ? Với lại, con đi rồi thì ai chăm sóc bà?"
Bà nói bà không cần tôi chăm sóc, chỉ cần tôi được bình an là được rồi.
Tôi lắc đầu, kiên định nói: "Bà ơi, con sẽ không đi, cũng không thể đi. Chúng ta, đều sẽ bình an vô sự."
Người trong làng này ch*t nhanh, người xuyên không bị bắt còn nhanh hơn.
Chẳng qua mới hai ngày.
Trưởng làng lão Lý dẫn theo một đám người bắt được "người xuyên không cuối cùng" ở lối ra của làng.
Người đó tôi quen, tên là Nam Hy.
Là một cô gái rất lương thiện.
Bà từng bị trật chân trên núi, Nam Hy đã cõng bà về tận làng, tìm thầy lang, còn giúp bà trả tiền th/uốc men.
Tôi muốn trả lại tiền th/uốc cho Nam Hy, cô ấy xua tay từ chối.
Cười híp mắt nói: "Đều là người trong làng, nên giúp đỡ lẫn nhau mà!"
Nam Hy mang theo một bọc hành lý, lén lút ra khỏi làng vào ban đêm.
Bị những kẻ canh gác ở cổng làng bắt tại trận.
Nam Hy bị trói ch/ặt, khóc lóc nói: "Tôi không phải người xuyên không, tôi thật sự không phải người xuyên không."
Lão Lý chống gậy bước ra: "Không phải người xuyên không tại sao phải bỏ trốn? Chỉ có người xuyên không mới sợ mình lộ tẩy, mới vội vàng bỏ trốn."