Cuộc thôn tính này diễn ra rất nhanh, giống như một cuộc tàn S một chiều vậy.
Làn sương m/ù xám ăn no xong thì quay về cơ thể bà nội.
Lão Lý nằm dưới đất thoi thóp, gần như đã tắt thở.
Giờ đây, là khoảnh khắc của bà nội và Nam Hy.
Họ lao về phía lão Lý đang nằm trên mặt đất.
Cắn từng miếng th!t trên người ông ta.
Trong mắt họ tràn đầy h/ận th/ù.
Vừa cắn vừa hỏi: "Cùng là người xuyên không, sao ngươi lại tà/n nh/ẫn với người mình như vậy? Bao nhiêu năm qua, ngươi đã S bao nhiêu đồng bào, ngươi đáng S lắm!"
Lão Lý nói, ông ta cũng chỉ muốn về nhà thôi.
Tất cả những điều này đều là do hệ thống ép ông ta làm.
"Ai cũng muốn về nhà, nhưng đó không phải là lý do để ngươi tàn hại đồng bào!"
Bà nội h/ận đến nghiến răng ken két.
Mối h/ận này gần như ngưng kết thành thực thể.
Hai người vừa đá/nh vừa cắn, vừa mệt vừa đuối, lão Lý đã không còn ra hình người nữa.
Tôi đi đến thử xem lão Lý còn thở không, rồi cắm thẳng con d/ao găm cuối cùng vào tim ông ta.
Lão Lý đã S.
Bà nội và Nam Hy ngồi dưới đất thở dốc từng hơi.
Họ cười, nhưng cười được một lúc thì nước mắt lại rơi xuống.
Tôi đợi họ khóc xong, mới đưa ra hai tờ khăn giấy.
"Nhiên Nhi, lần này thật sự cảm ơn con, nếu không có con, chúng ta..."
Bà nội nói chưa xong, tôi đã c/ắt ngang.
"Bà ơi, bà cảm ơn con, là thật lòng sao?" Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
Trong mắt bà vẫn là sự nhân từ thương yêu như xưa.
"Đương nhiên là thật lòng rồi."
Tôi lắc đầu: "Không, người thật lòng với con chỉ có bà nội ban đầu, còn bà, kẻ xuyên không chiếm giữ cơ thể bà ấy, đối với con chỉ có lợi dụng mà thôi."
Sắc mặt bà nội khựng lại.
"Bà ơi, con kể cho bà nghe một câu chuyện nhé!"
Nói xong, chẳng đợi họ trả lời, tôi tự mình bắt đầu kể.
Tôi từ nhỏ đã không có cha mẹ, cũng không có bất kỳ người thân nào.
Ai nấy đều nói tôi là sao tinh, người ta nhìn thấy tôi đều tức đến mức muốn xông lên dẫm vài cái.
Chỉ có một bà cụ trong làng, bà ấy nấu cháu cho tôi uống, cho tôi cơm ăn.
Về sau tôi mới biết, bà ấy cũng chỉ một mình cô đơn.
Tôi và bà ấy, cứ thế trở thành một nhà.
Bà nội coi tôi như cháu gái ruột để chăm sóc.
Năm tôi sáu tuổi, bà nội lại nhận nuôi một cô bé.
Cô bé đó hơn tôi một tuổi, cô ấy biết nhiều món đồ kỳ lạ.
Cô ấy nói ở nhà cô ấy đứng hàng thứ hai, tôi gọi cô ấy là chị hai.
Ba người chúng tôi, tạo thành một gia đình nhỏ.
Nhưng đến năm tôi mười ba tuổi, mọi thứ đều thay đổi.
Ngày hôm đó vào buổi sáng, bà nội dùng ánh mắt xa lạ nhìn tôi từ đầu đến chân.
Tôi liền biết, người này, không phải là bà nội của tôi nữa.
Về sau nữa, chị hai bị người ta tố cáo, nói là người xuyên không.
Người tố cáo chị hai, chính là bà nội.
Rồi sau đó, trong làng thỉnh thoảng có người S một cách bất ngờ.
Lão Lý nói đó là lời nguyền của người xuyên không, mọi người đều đi/ên cuồ/ng tìm người xuyên không.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy bà nội từ trong phòng của lão Lý bước ra.
Tôi mới biết, họ đã đạt được một thỏa thuận.
Bà nội phối hợp với ông ta, S một trăm người xuyên không, tìm ra con đường về nhà, lão Lý sẽ đưa bà nội cùng về.
Vì thế, hai người, một kẻ ở trên, một kẻ ở dưới, cùng nhau tìm ki/ếm những người xuyên không khác.
Những người đã S đó, đều là do hệ thống của trưởng làng dùng năng lượng để S cả.
Vì năng lượng của hệ thống dùng để S người, nên tiêu hao rất nhanh.
Chỉ có bà nội luôn giấu nghề mới có thể dễ dàng thôn tính hệ thống của lão Lý.
Đến S lão Lý cũng không nghĩ ra, đó chính là rắn đớp sống gà nhà.
Bởi vì hệ thống của bà nội cũng đưa ra nhắc nhở, muốn trở về thời hiện đại thì phải S hết tất cả người xuyên không.
Điều kiện đưa ra còn khắc nghiệt hơn so với điều kiện của hệ thống mà lão Lý đưa ra.
Tôi nhìn họ, thuật lại mọi sự thật một cách từ tốn.
Ánh mắt vốn nhân từ của bà nội lộ ra vẻ thán phục.
"Con bé, con không phải người xuyên không, bà không muốn S con, bà làm tất cả những điều này chỉ vì muốn về nhà thôi, bây giờ, chỉ cần con giúp bà S Nam Hy, thì con vẫn là cháu gái ngoan của bà."
Nam Hy như con chim bị kinh độn, lùi xa vài bước.
"Lúc đó bà bắt ta dùng hệ thống thay đổi ký ức của dân làng, là vì khoảnh khắc này chứ gì?!"
Bà nội không để ý đến cô ta, chỉ nhìn tôi không chớp mắt.
Bà đang chờ quyết định của tôi.
Cho dù không có tôi ra tay, hệ thống của bà nội hoàn toàn có thể thôn tính hệ thống của Nam Hy.
Tôi lắc đầu, lùi về vài bước.
"Tranh chấp của các người xuyên không, tôi không tham gia."
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Tiếng hệ thống x/é rá/ch cắn nuốt nhau truyền lại từ phía sau, tôi chẳng bận tâm.
Khi quay về căn nhà nhỏ bé, lại trở thành kẻ cô đơn một mình.
Tôi đang ngồi trước cửa sổ thẫn thờ, thì một luồng năng lượng quen thuộc từ lâu dâng trào trong cơ thể.
Âm thanh điện tử quen thuộc vang lên bên tai tôi:
【Chúc mừng ký chủ, hai người xuyên không cuối cùng đã được x/ác nhận đã S, xin hỏi ký chủ, có muốn về nhà không?】
Tôi không chút do dự gật đầu.
【Toàn văn hoàn】