"Nữ Vương bệ hạ, quốc gia của người, náo nhiệt hơn trước nhiều rồi."
Trường Thư đã ba mươi mốt tuổi.
Đôi mày mắt nàng tĩnh lặng hơn thời niên thiếu, vương bào cũng từ màu đen huyền chuyển sang màu xanh.
Nàng mỉm cười.
"Náo nhiệt chút thì tốt. Nàng ấy thích náo nhiệt."
Tôn trưởng lão ngừng động tác gặm quả.
"Người vẫn còn nhớ nàng ấy sao?"
Ngân Trản bên cạnh lườm ông một cái.
Đường trưởng lão khẽ ngăn ông lại.
Tôn trưởng lão xua xua tay.
"Lão Tôn ta chỉ hỏi chút thôi."
Trường Thư không hề tức gi/ận.
Nàng nhìn về phía Tử Mẫu Hà.
"Nếu ta quên nàng ấy, thì tất cả những điều này hôm nay có nghĩa lý gì?"
Đường trưởng lão chắp hai tay.
"Chấp niệm quá sâu, cũng là khổ."
Trường Thư gật đầu.
"Con biết."
"Bệ hạ sao không buông bỏ?"
Gió từ mặt sông thổi tới, mang theo hương thơm thanh khiết của cỏ nước.
Trường Thư im lặng một lát.
"Trưởng lão, con không phải không buông bỏ được cái ch*t của nàng ấy."
Nàng khẽ chạm vào lồng đèn trước ngôi miếu.
"Con là không buông bỏ được cách nàng ấy hy vọng con sống như thế nào."
Đường trưởng lão cụp mắt.
Trường Thư mỉm cười.
"Đây không phải là khổ, đây là con đường nàng ấy để lại cho con."
Tôn trưởng lão nhảy từ trên mái hiên xuống, vỗ vỗ tay.
"Được, lão Tôn hiểu rồi. Các người ai nấy đều thích nói chuyện đường xá vòng vo như vậy."
Ông đi ra bờ sông, bỗng hét lớn về phía mặt nước.
"Ti Tẫn, rư/ợu của lão Tôn đâu?"
Mặt sông yên tĩnh một lúc.
Một con cá bạc nhảy vọt lên khỏi mặt nước, cái đuôi quất mạnh, b/ắn nước tung tóe đầy mặt ông.
Ngân Trản bật cười khúc khích.
Tôn trưởng lão lau mặt, tức gi/ận dậm chân.
"Được lắm, đồ quỵt n/ợ!"
Trường Thư cũng cười theo.
Khi nàng cười, nơi đuôi mắt đã hằn lên những nếp nhăn mảnh.
Nhưng khoảnh khắc ấy, ta dường như lại thấy tiểu công chúa chín tuổi, ôm con chim trắng g/ãy cánh, mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng nụ cười còn rạng rỡ hơn cả ánh xuân.
Năm thứ ba mươi, Nữ Nhi Quốc không còn th/ai đ/á.
Tử Mẫu Hà vẫn có thể sinh con gái, cũng có thể sinh con trai.
Có người uống nước sông để cầu con, có người cả đời không uống.
Bên bờ sông xuất hiện thêm nhiều sạp hàng nhỏ.
B/án nước đường, b/án đèn hoa đăng, b/án ki/ếm gỗ.
Hàng năm vào ngày rằm tháng Bảy, bách tính Nữ Nhi Quốc đều đến bên sông thả đèn.
Họ nói rằng, dưới đáy sông có một vị Thái sư, khi sống thì rất hung dữ, nhưng sau khi ch*t lại rất linh nghiệm.
Cầu nhân duyên chưa chắc đã ứng.
Cầu hòa ly thì lại rất nhanh.
Có người viết trên đèn:
"Nguyện con gái của con không phải gả cho người mình không thích."
Có người viết:
"Nguyện kiếp này con không sinh con, cũng không ai m/ắng con."
Có người viết:
"Nguyện biên cương không có chiến tranh."
Cũng có người viết:
"Nguyện Bệ hạ sống lâu trăm tuổi."
Trường Thư năm nào cũng thả một chiếc đèn.
Nàng viết rất đơn giản.
Năm thứ nhất viết: "Ta vẫn sống."
Năm thứ hai viết: "Hôm nay sông trong."
Năm thứ ba viết: "Ngân Trản lấy chồng rồi, gả cho nữ y ở phía nam thành, cãi nhau dữ dội lắm, nhưng sống cũng rất ổn."
Năm thứ năm viết: "Kính Từ đi rồi, bà ấy bảo ta mang một lời xin lỗi."
Năm thứ mười viết: "Đường trưởng lão về rồi, Đại Thánh đòi rư/ợu, chàng đừng để ý ông ấy."
Năm thứ mười lăm viết: "Hôm nay ta mơ thấy chàng. Chàng mặc áo xanh, nói ta g/ầy đi. Ta tỉnh dậy ăn hết hai bát cơm."
Năm thứ ba mươi, nàng không viết chữ nào.
Hôm đó nàng b/ệnh.
B/ệnh rất nặng.
Thái y quỳ chật kín Vọng Hà Lâu, th/uốc bát này nối bát kia bưng vào, rồi lại bát này nối bát kia nguội lạnh.
Nàng đã năm mươi mốt tuổi.
Tại vị ba mươi lăm năm, bình định Xích Hạn, mở thương lộ, sửa luật cũ, xây học cung, bãi bỏ quy tắc tế lễ.
Sử quan nói nàng là vị vua trung hưng của Nữ Nhi Quốc.
Bách tính nói nàng là Trường Ninh Vương.
Chỉ có ta vẫn nhớ, lúc nhỏ nàng sợ đắng, uống th/uốc phải có người dỗ dành.
Đêm khuya, Trường Thư tỉnh lại một lần.
Ngân Trản đã già, đang gục bên mép giường chợp mắt.
Trường Thư không gọi nàng.
Nàng tự khoác áo đứng dậy, chậm rãi đi tới bên cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là Tử Mẫu Hà.
Ánh trăng rơi trên mặt nước, trong sáng như năm nào.
Nàng ngồi xuống, lấy ra một tờ giấy đèn.
Tay run bần bật, viết đi viết lại mấy lần đều không xong.
Cuối cùng nàng mỉm cười, đặt bút xuống.
"A Tẫn, ta hình như sắp không viết nổi nữa rồi."
Ta ở dưới đáy sông nhìn nàng.
Tim đèn đ/au nhói.
Nàng tựa vào cửa sổ, giống như đêm mưa đen nhiều năm trước, mệt mỏi mà quật cường.
"Những năm qua, ta không tuẫn táng vì chàng."
"Ta ăn uống tử tế, ngủ nghỉ tử tế, dù đôi khi không ngủ được."
"Ta không để họ lấy người yêu tế sông nữa."
"Ta cũng không quên chàng."
Nàng dừng lại rất lâu.
Lâu đến mức Ngân Trản gi/ật mình tỉnh giấc, lao tới đỡ lấy nàng.
Trường Thư xua xua tay, ánh mắt vẫn nhìn mặt sông.
"Ti Tẫn, ta làm được như chàng nói rồi đúng không?"
Gió sông thổi bay những sợi tóc bạc bên mai nàng.
Ta muốn trả lời nàng.
Muốn nói, làm được rồi.
Muốn nói, Trường Thư, nàng làm tốt hơn bất cứ ai.
Muốn nói, ta rất nhớ nàng.
Nhưng đèn sông không thể nói chuyện.
Thế là ta dồn hết sức lực, khiến toàn bộ Tử Mẫu Hà bừng sáng.
Một chiếc.
Hai chiếc.
Hàng vạn chiếc.
Đèn lửa ngủ say dưới đáy sông từ từ nổi lên, dọc theo vương thành thắp sáng đến tận chân trời.
Như tinh hà rơi xuống nhân gian.
Ngân Trản khóc lóc quỳ xuống.
Cung nhân lũ lượt chạy tới.
Cả tòa vương thành đều bị đá/nh thức.
Có người đẩy cửa sổ, có người ôm con đứng ra đường, có người tưởng Hà Thần hiển linh.
Chỉ có Trường Thư mỉm cười.
Nàng đưa tay ra, đỡ lấy một chiếc đèn trôi đến bên cửa sổ.
Ánh lửa phản chiếu trong mắt nàng.
Vẫn rạng rỡ như thuở thiếu thời.
"A Tẫn."
Nàng khẽ cất tiếng.
"Ta đến gặp chàng đây."
Sau khi Trường Thư qu/a đ/ời, Nữ Nhi Quốc để tang nàng ba tháng.
Vị vua mới là đứa trẻ do chính tay nàng dạy dỗ trong tông thất, tên là Cơ Minh Chiếu.
Ngày Minh Chiếu đăng cơ, không tế sông.