Tôi không muốn làm họ.
Tôi không muốn trở thành Lâm Chấn Viễn, không muốn trở thành lão tổ Hóa Thần, càng không muốn trở thành cái la bàn gh/ê t/ởm kia.
“Ta đúng là một kẻ đi/ên, không sai.”
Tôi thu lại nụ cười nơi khóe miệng, ánh mắt trở nên sáng suốt và lạnh lùng hơn bao giờ hết.
“Nhưng Lâm Thanh Hòa ta, có th/ù b/áo th/ù, có oán báo oán. Ta không n/ợ những phàm nhân kia.”
“Đã là cái giá thì phải trả.”
“Vậy thì quy tắc này, hôm nay do ta sửa đổi!”
Tôi dang rộng hai tay, mười hai sợi xích pháp tắc ầm ầm cắm sâu vào lòng đất Thanh Vân Thành.
“Ta lấy danh nghĩa Thái Cổ M/a Thần, thay đổi khế ước h/iến t/ế!”
“Tha cho sinh linh phàm tục!”
“Thứ ta muốn rút cạn, chính là ‘linh căn’ của tất cả tu tiên giả trong mười vạn dặm này!”
“Thứ ta muốn rút cạn, chính là tất cả ‘linh mạch’ trên mảnh đất này!”
Khoảnh khắc tiếng nói vừa dứt.
Trời đất rung chuyển dữ dội.
Những luồng hồng quang vốn đang bay về phía phàm nhân đột ngột đảo ngược!
Ngay sau đó, cả Thanh Vân Thành, thậm chí tất cả các tông môn tu tiên, gia tộc ẩn thế trong phạm vi mười vạn dặm, đồng loạt bùng n/ổ những tiếng thét x/é lòng!
Những tu tiên giả vốn cao cao tại thượng, coi phàm nhân như cỏ rác kia.
Bất kể ngươi là Luyện Khí kỳ, hay là đại năng Nguyên Anh kỳ cao quý.
Trong khoảnh khắc này, linh căn trong đan điền họ bị một sức mạnh không thể cưỡng lại sống sượng rút sạch!
Tu vi khổ tu hàng chục, hàng trăm năm của họ giống như quả bóng bị xì hơi, tan biến vào hư không trong nháy mắt.
Thậm chí ngay cả linh mạch tông môn dưới chân họ cũng hóa thành tro bụi.
“Linh lực của ta! Phi ki/ếm của ta!”
“Á... sao ta lại rơi xuống?! Ta biến thành phàm nhân rồi!”
Vô số tu sĩ kiêu ngạo rơi xuống từ trên không trung.
Những kẻ dựa vào tu vi để ứ/c hi*p người thiện lương, tự cho mình là phi phàm, những kẻ thuộc tầng lớp đặc quyền ấy,
Trong khoảnh khắc này, bị đá/nh rơi xuống cõi phàm trần một cách triệt để.
Không còn linh căn, không còn linh khí.
Mười vạn dặm này, từ nay về sau sa đọa thành vùng đất tuyệt linh, nơi không thể tu tiên.
Tôi không gi*t họ.
Tôi chỉ đ/ốt sạch cái thang mà họ hãnh diện bấy lâu nay thành tro bụi.
Khi tất cả mọi người đều phải giãy giụa trong cùng một vũng bùn.
Đây mới chính là sự lật đổ và hủy diệt lớn nhất đối với giới tu tiên vốn lấy mạnh hiếp yếu.
...
Ánh sáng, cuối cùng cũng phá tan màn đêm.
Những đám mây sấm sét nặng nề bao trùm suốt mấy ngày nay không biết đã tan biến từ bao giờ.
Một thứ gì đó lành lạnh rơi xuống má tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Tuyết rơi rồi.
Những bông tuyết trắng muốt bay lượn rơi xuống, nhanh chóng bao phủ lấy đống đổ nát đẫm m/áu bẩn thỉu của Lâm gia.
Che lấp tiếng gào thét của Lâm Chấn Viễn, che lấp hơi thở hổ/n h/ển của dã thú trong màn hào quang.
Tôi đứng trên nơi cao nhất của những bức tường đổ nát.
Làn gió lạnh thổi tung mái tóc trắng bạc của tôi.
Tôi cảm nhận được cỗ sức mạnh bao la vô tận, nhưng lại tĩnh lặng như nước ch*t trong cơ thể mình.
Mười hai sợi xích pháp tắc chậm rãi thu hồi vào trong cơ thể, m/a văn màu ám kim ẩn đi dưới làn da.
Tôi không cười, cũng không khóc.
Chỉ thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Tôi không đi c/ứu rỗi ai cả,
Cũng không đi thiết lập bất kỳ trật tự mới nào.
Tôi không cần bất cứ ai phải cảm ơn vì tôi đã không gi*t họ, càng không cần bất cứ ai phải sợ hãi sức mạnh của tôi.
Từ nay về sau.
Tôi không n/ợ thiên đạo, không n/ợ nhân quả, không n/ợ bất cứ ai.
Bất cứ kẻ nào, cũng đừng hòng dùng bất cứ thứ gì để u/y hi*p tôi, phán xét tôi.
Tôi cúi đầu, nhìn lần cuối tòa lồng giam từng giam hãm tôi suốt hai kiếp người này.
Sau đó.
Quay người.
Hướng về phía sâu trong hư không mà tôi đã đ/ấm vỡ, nơi vẫn chưa kịp lành lại, bước một bước chân ra.
Tuyết rơi không tiếng động.
Giữa đất trời, không còn bóng dáng của Lâm Thanh Hòa nữa.
Chỉ còn sự tự do.
Sự tự do tuyệt đối, cô đ/ộc, chỉ thuộc về riêng mình tôi.
(Hoàn)