“Chị Tinh D/ao, chị đừng sợ.”
“Chị gửi địa chỉ cho em, em đặt dịch vụ giao th/uốc tận nơi cho chị.”
“Nếu chị sợ, em có thể gọi video với chị, đợi th/uốc đến rồi chị uống.”
Giọng Lục Tinh D/ao cứng đờ:
“Không cần đâu, tự nhiên chị thấy hình như không đ/au lắm nữa.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Thế thì tốt rồi.”
Cô ta không tắt máy, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Thẩm Tri Nghiễn im lặng vài giây, nói: “Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì nói sau.”
Cuộc gọi kết thúc.
Thẩm Tri Nghiễn đặt điện thoại lên bàn trà.
“Đường Đường, vừa rồi em làm cô ấy rất khó xử.”
Tôi ôm đầu gối nhìn anh ấy.
“Cô ấy đ/au dạ dày, em giúp cô ấy tìm cách, sao lại khó xử?”
“Em thừa biết cô ấy muốn anh qua đó.”
Tôi nghiêng đầu.
“Cho nên em mới hỏi, tại sao nhất định phải là anh.”
Anh ấy day day ấn đường: “Cô ấy quen anh nhiều năm rồi, có chuyện tìm anh là rất bình thường.”
“Một giờ sáng cũng là bình thường sao?”
“Cô ấy không có bạn bè nào khác à?”
Anh ấy không nói gì.
Tôi hỏi tiếp:
“Nếu nửa đêm em đ/au dạ dày, gọi cho bạn trai của Khương Lê, bảo cậu ấy đến nhà em, thì có bình thường không?”
Thẩm Tri Nghiễn mấp máy môi.
“Điều đó không giống nhau.”
“Không giống ở đâu?”
Anh ấy không đáp được.
Tôi nhìn biểu cảm của anh ấy, bỗng thấy hơi lạnh lòng.
Thực ra tôi có thể giả vờ như không nghe thấy.
Tôi có thể để anh ấy đi, rồi ngồi trong phòng khách đợi anh ấy về, hỏi anh ấy đi đường có lạnh không.
Trước đây có lẽ tôi sẽ làm vậy.
Vì tôi sợ mình là người nhỏ nhen.
Nhưng trong cuộc gọi đó, không phải Lục Tinh D/ao không có cách nào khác.
Cô ta có điện thoại, có app giao đồ ăn, có số cấp c/ứu, có nhóm bạn bè.
Cô ta chỉ là bỏ qua mọi cách, chọn lấy Thẩm Tri Nghiễn.
Phản ứng của tôi chậm.
Nhưng tôi không thiếu kiến thức thông thường.
Cuối cùng Thẩm Tri Nghiễn không đi.
Anh ấy ngủ trên sofa, cả đêm trằn trọc mấy lần.
Sáng hôm sau, tôi nấu cháo cho anh ấy.
Anh ấy nhìn tôi, sắc mặt dịu lại đôi chút: “Chuyện đêm qua, anh không trách em.”
Tôi đưa thìa cho anh ấy.
“Ừm.”
“Tinh D/ao trước đây cũng thường tìm anh như vậy, quen rồi.”
Tôi ngồi đối diện anh ấy, hỏi:
“Vậy anh có muốn bỏ cái thói quen này không?”
Tay cầm thìa của anh ấy khựng lại.
Một lúc lâu sau, anh ấy nói một câu gần như là lời hứa:
“Sau này anh sẽ chú ý.”
Chuyến cắm trại cuối tuần là do Phương Dã tổ chức.
Trong nhóm, mọi người phân chia thiết bị từ một ngày trước.
Lều, bếp, tấm chống ẩm, nguyên liệu, mỗi thứ đều có người nhận phần.
Lục Tinh D/ao nhắn trong nhóm:
“Thẩm Tri Nghiễn, cậu vẫn chung nhóm với tớ đi. Trước giờ dựng lều toàn là bọn mình phối hợp, người khác không hiểu thói quen của cậu đâu.”
Tôi đang vẽ poster cho triển lãm tác phẩm của sinh viên, thấy câu này thì dừng bút.
Rồi trả lời:
“Chị Tinh D/ao ơi, trong hướng dẫn sử dụng lều không ghi là phải bạn cũ mười năm mới dựng được đâu ạ.”
Nhóm im lặng vài giây.
Phương Dã gửi một hình ảnh gấu trúc ló đầu.
Lục Tinh D/ao trả lời rất nhanh:
“Chị không có ý đó, chỉ là chị và cậu ấy ăn ý hơn thôi.”
Tôi suy nghĩ một chút, gõ phím:
“Là ăn ý trong việc dựng lều, hay là sự ăn ý không cho phép em tham gia vào ạ?”
Lần này, không ai nhắn tin nữa.
Một phút sau, Thẩm Tri Nghiễn nhắn tin riêng cho tôi.
“Đừng làm cô ấy khó chịu trong nhóm, cô ấy chỉ nói thuận miệng thôi.”
Tôi trả lời:
“Em cũng chỉ hỏi thuận miệng thôi.”
Anh ấy không trả lời nữa.
Ngày đi cắm trại, thời tiết rất đẹp.
Khu cắm trại nằm cạnh hồ ở ngoại ô, gió thổi qua đồng cỏ, vải lều kêu sột soạt.
Tôi đeo balo của mình, bên trong đựng kem chống nắng, sổ vẽ, đồ ăn vặt và hai chiếc áo khoác.
Vừa xuống xe, Lục Tinh D/ao đã nhét chiếc balo leo núi của cô ta vào lòng Thẩm Tri Nghiễn.
“Quy tắc cũ nhé, giúp tớ đeo một chút, nặng quá.”
Thẩm Tri Nghiễn vô thức đón lấy.
Tôi nhìn bờ vai trống trải của cô ta, rồi nhìn lại chiếc túi trên người mình.
“Chị Tinh D/ao, chị bị ốm à?”
Lục Tinh D/ao cau mày: “Không.”
“Vậy tại sao túi của chị lại phải để bạn trai em đeo?”
Tôi nói rất chậm, sợ cô ta nghe không rõ.
“Túi của em cũng là túi, em tự đeo.”
“Vai của chị quý giá hơn vai của em sao?”
Lương Tự bên cạnh không nhịn được, cúi đầu cười thành tiếng.
Sắc mặt Lục Tinh D/ao lập tức không tốt.
“Hứa Đường, câu nào cô cũng phải nghiêm túc đến mức này sao?”
Tôi lắc đầu.
“Em chỉ đang quan tâm chị thôi mà.”
Phương Dã quay người đi bê ghế xếp, vai run lên rất rõ.
Thẩm Tri Nghiễn đặt chiếc túi xuống chân Lục Tinh D/ao, giọng điệu hơi mệt mỏi:
“Tinh D/ao, cậu bảo Phương Dã giúp đi.”
Lục Tinh D/ao không động đậy.
Cô ta nhìn anh ấy, trong mắt thoáng qua chút tủi thân.
“Thôi bỏ đi, tự tớ đeo.”
Cô ta vung túi lên vai, động tác rất mạnh.
Tôi muốn đến giúp cô ta chỉnh lại dây đeo, nhưng lại thấy cô ta có vẻ không thích tôi đụng vào.
Thế là tôi đứng yên tại chỗ.
Khi dựng lều, Thẩm Tri Nghiễn bảo tôi đứng bên cạnh đưa cọc đất.
Lục Tinh D/ao đứng phía bên kia, khoanh tay nói: “Tri Nghiễn, kéo ch/ặt bên trái trước đi, trước giờ cậu toàn làm vậy mà.”
Tôi cầm tờ hướng dẫn, nhìn hình vẽ.
“Nhưng trên hình ghi là cố định bên phải trước ạ.”
Lục Tinh D/ao cười một tiếng: “Hình vẽ là ch*t, người là sống. Tri Nghiễn có thói quen gì chị biết rõ.”
Tôi ngẩng đầu hỏi Thẩm Tri Nghiễn: “Khi thói quen của anh xung đột với hướng dẫn sử dụng, anh nghe theo ai?”
Thẩm Tri Nghiễn: “…”
Cuối cùng anh ấy chọn hướng dẫn sử dụng.
Chiếc lều được dựng xong ngay lần đầu.
Phương Dã huýt sáo: “Xem ra hướng dẫn sử dụng và Tri Nghiễn cũng khá ăn ý đấy.”
Lục Tinh D/ao không nói gì.
Khi nướng đồ ăn tối,