“Đúng là loại tiện nhân, còn dám vu khống Miểu Miểu, cũng không tự soi lại xem mình là cái thứ gì.”
“Hôm nay cho mày một bài học, sau này liệu h/ồn mà ăn ở cho tử tế, nếu còn dám...”
Cô tiểu thư mặc bộ Chanel chưa kịp nói hết câu, đã bị tôi ném cả rổ giấy vệ sinh đã qua sử dụng vào mặt.
Đống giấy thấm đẫm nước và phân dính ch/ặt lấy mặt và vai cô ta.
Trường cấp ba tư thục có mỗi điểm này là tốt, không bắt buộc mặc đồng phục, bộ đồ đắt tiền kia coi như bỏ đi.
Người còn lại tôi cũng không tha, cho cô ta nếm thử mùi của băng vệ sinh dính m/áu.
Đúng là một đám ng/u ngốc, không biết cửa buồng vệ sinh là loại đẩy hay kéo được à.
Cả hai hét lên liên hồi, tôi quát lớn: “C/âm mồm! Đứa nào còn kêu tao nhét đống đó vào mồm đứa đấy!”
Tôi hài lòng nhìn chúng im bặt, vắt nước mái tóc ướt sũng, giây tiếp theo nước mắt đã đọng đầy hốc mắt, chuyển sang bộ dạng tủi thân, ôm mặt chạy thẳng đến văn phòng giáo viên.
Tôi nắm thóp được bọn chúng là loại sĩ diện, không muốn ai biết mình bị dính phân và m/áu kinh t/ởm thế nào, nên đã tố cáo một trận ra trò.
Đều là gia đình giàu có quyền quý, giáo viên cố gắng dàn xếp cho êm chuyện, đối phương đành phải cắn răng xin lỗi tôi.
Rõ ràng việc này càng khiến chúng th/ù hằn tôi hơn.
Không chỉ bắt đầu kết bè kết phái cô lập, mà còn tìm mọi cách gây khó dễ.
Thú thật, cô lập thì đã sao? Dã thú vốn luôn đơn đ/ộc, chỉ có bò mới tụ tập thành đàn.
Chỉ là mấy trò vặt vãnh khiến tôi thấy phiền phức không chịu nổi.
Cho đến ngày hội thao.
Không biết đám người này đã vượt qua bao nhiêu vòng xét duyệt để ghi tên tôi vào danh sách.
Tóm lại, đến tận hôm đó tôi mới biết mình phải tham gia chạy dài ba nghìn mét.
Ba nghìn mét thôi mà, tôi là đứa trẻ hoang dã lớn lên nơi đồng ruộng, từ nhỏ đã chạy nhảy khắp các ngọn đồi ở nhà, dù không giành được quán quân thì lọt vào top ba cũng chẳng thành vấn đề.
Trước khi điểm danh, tôi tốt bụng qua hỏi Lục Miểu Miểu, người phụ trách đăng ký.
“Bạn Lục, bạn chắc chắn muốn để mình thi đấu chứ? Có thể xảy ra những hậu quả khó lường lắm đấy nhé.”
Lục Miểu Miểu không nói gì, cô bạn từng nếm mùi giấy vệ sinh bên cạnh lên tiếng trước.
“Tô Khuê, bây giờ là lúc thể hiện tinh thần tập thể của lớp, nghe nói cậu lớn lên ở nông thôn, chạy ba nghìn mét đối với cậu chẳng phải là chuyện trong tầm tay sao? Cậu sẽ không định đào ngũ đấy chứ?”
Lục Miểu Miểu tỏ vẻ thấu hiểu, mỉm cười nói: “Không thể nói thế được, bạn Tô Khuê sao có thể đào ngũ chứ, bạn ấy đăng ký chạy dài chắc chắn là muốn thể hiện bản thân, chúng ta phải cổ vũ nhiệt tình cho bạn ấy mới đúng.”
Được, đã vậy thì tôi còn tốn lời làm gì nữa.
Tôi đứng ở vạch xuất phát, nhìn Lục Miểu Miểu đang đắc ý trên khán đài, chậm rãi cởi áo khoác.
Giây tiếp theo, mọi ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi.
Không vì gì khác, tôi mặc một chiếc áo phông in đầy ảnh chân dung của Lục Miểu Miểu.
Khuôn mặt cười rạng rỡ của cô ta bao vây lấy tôi từ trước ra sau, trái sang phải.
Ở ngay phần mắt, tôi còn chu đáo đính thêm những viên pha lê trắng, dưới ánh mặt trời phản chiếu ra ánh sáng chói lóa rực rỡ.
Trọng tài sững sờ đến mức quên cả hô “chuẩn bị”, bấm còi khai cuộc luôn.
Theo tiếng “pạch”, tôi như mũi tên rời cung, vọt đi mất.
Những người khác lúc này mới phản ứng lại, chạy theo sau tôi.
Tôi vừa chạy vừa nhìn vẻ mặt tức tối của Lục Miểu Miểu trên khán đài, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Tôi chạy hết vòng này đến vòng khác quanh sân vận động, đôi mắt của Lục Miểu Miểu trên áo phản chiếu những tia sáng khác nhau dưới ánh mặt trời.
Khi tiếng chuông vòng cuối cùng vang lên, tôi tăng tốc.
Những người bị tôi chạy vượt vòng đều rất ăn ý mà nhường đường cho tôi.
Không nhường không được, những viên pha lê đó phản chiếu ánh sáng chói mắt quá.
Tôi đứng trên bục nhận giải ba nghìn mét, dõng dạc phát biểu cảm nghĩ:
“Trước hết, người tôi muốn cảm ơn chính là bạn học cùng lớp Lục Miểu Miểu.”
“Chính bạn ấy đã đăng ký chạy ba nghìn mét cho tôi mà không hề hỏi ý kiến, chắc chắn là vì bạn ấy tin tưởng tôi có khả năng chạy hết quãng đường và giành quán quân, chứ không phải vì mẹ bạn ấy là thiên kim giả, mẹ tôi là thiên kim thật nên bạn ấy mới cố tình làm khó tôi đâu.”
“Tiếp theo, tôi vẫn muốn cảm ơn bạn Lục Miểu Miểu.”
“Nếu không phải nhờ bạn ấy cùng bạn thân bày trò gây khó dễ cho tôi, nào là chặn nhà vệ sinh hắt nước, bôi keo dán lên ghế, thả sâu róm vào bàn học... những trò b/ắt n/ạt trẻ con đó, thì tôi cũng không vì bị nhắm đến mà kích phát tiềm năng của bản thân để giành quán quân.”
“Cuối cùng, tôi trịnh trọng cảm ơn bạn Lục Miểu Miểu.”
“Nếu không phải nhờ đôi mắt pha lê đó của bạn ấy đã giúp tôi dọn dẹp đám đông trên đường, tôi cũng chẳng thể chạy như chốn không người mà lao thẳng về đích!”
Trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người, tôi cúi chào thật sâu trước mặt Lục Miểu Miểu đang đỏ mặt tía tai vì tức gi/ận và nh/ục nh/ã.
Đặt hoa và huy chương xuống, tôi đứng trên bục nhận giải, vừa hát vừa nhảy.
“Nghe tôi nói này, cảm ơn bạn, vì có bạn...”
Chứng kiến cảnh này, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều đầy sự ngưỡng m/ộ.
Đồng bọn của Lục Miểu Miểu nhìn nhau, ăn ý bước lùi ra xa khỏi cô ta.
Dưới sự kí/ch th/ích liên tiếp của tôi, Lục Miểu Miểu “rắc” một tiếng rồi ngất lịm.
Đến nước này, nhà trường buộc phải gọi cả phụ huynh hai bên đến.