Tôi gi/ật mình ngồi dậy, cúi đầu nhìn xuống—thứ tôi đang mặc không phải bộ đồ thể thao leo núi, mà là một chiếc áo vải hoa nhí màu xanh đã giặt đến bạc màu, bên dưới là chiếc quần vải thô màu đen, dưới chân là đôi giày vải đen.
Đôi tay này cũng không còn là của tôi nữa.
Da dẻ thô ráp, móng tay được c/ắt rất ngắn, trên các đ/ốt ngón tay có vết chai, nhìn là biết đã quen làm lụng quanh năm.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: Xong đời rồi, xuyên không rồi.
Suy nghĩ thứ hai: Lý Tiêu Lệ, cái đồ khốn nạn kia, hại tôi rồi.
Đang lúc tôi đi/ên cuồ/ng hồi tưởng lại tất cả các phương pháp trở về trong những cuốn tiểu thuyết xuyên không mà mình từng đọc, cánh cửa bị đẩy ra.
Một cô gái bước vào, mặc chiếc áo khoác màu xanh quân đội, hai bím tóc tết gọn gàng, khuôn mặt trắng trẻo nổi bật đến lạc quẻ trong cái môi trường xám xịt này.
Cô ấy nhìn thấy tôi ngồi trên giường, mắt sáng rực lên, vội vã bước tới hạ thấp giọng nói: “Niệm Hi, cậu tỉnh rồi à?”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy ba giây, nhận ra đôi mắt đó.
“…Lý Tiêu Lệ?”
Cô ấy gật đầu lia lịa, ngồi phịch xuống mép giường, biểu cảm trên mặt vừa kích động vừa sợ hãi.
“Cậu cũng xuyên rồi đúng không? Lúc mới tỉnh dậy mình cứ tưởng mình đang nằm mơ, soi gương mới phát hiện gương mặt này không phải của mình—”
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu tra hỏi.
“Cậu xuyên thành ai?”
Cô ấy khựng lại, biểu cảm trở nên hơi vi diệu: “Thì… cái đó.”
“Cái nào?”
“Thì cái nhân vật trong cuốn tiểu thuyết mà mình kể với cậu ấy… Lý Tiêu Lệ.”
Tôi cảm giác như đỉnh đầu mình bị ai đó dỡ tung ra.
“Cậu xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính ư???”
“Cậu đừng nói to thế!”
Cô ấy bịt miệng tôi lại, “Mình cũng đâu có cách nào, mình tỉnh dậy là đã ở trong cơ thể này rồi, ký ức của nguyên chủ vẫn còn trong đầu mình đây này.”
“Khu nhà mình đang ở, hàng xóm sát vách chính là nhà Thẩm Vệ Đông, bố mẹ anh ta ngày nào cũng lải nhải trước mặt mình rằng ‘Vệ Đông về nông thôn rồi, không biết bao giờ mới trở về’—”
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy thái dương gi/ật gi/ật từng hồi.
Trong tình trạng cảm xúc kích động, tôi tạm thời không nhớ nổi cốt truyện, bèn hỏi Lý Tiêu Lệ.
“Thế còn mình? Mình xuyên thành ai?”
Cô ấy nhìn tôi, cẩn trọng nói: “Cơ thể này của cậu tên là Trần Niệm Hi, cùng khu nhà với nguyên chủ Lý Tiêu Lệ, điều kiện gia đình cũng khá ổn, nhưng sau khi bố đẻ lấy dì ghẻ rồi sinh thêm đứa con trai thì đãi ngộ hoàn toàn thay đổi…”
Tôi hiểu rồi.
Người qua đường Giáp, đúng nghĩa là người qua đường Giáp.
Lại còn là một kẻ đáng thương bị chà đạp tơi tả.
Trong tiểu thuyết, nhân vật Trần Niệm Hi này thậm chí còn không được gọi tên, chỉ xuất hiện thoáng qua trong một chương.
“Con gái nhà họ Trần ở khu tập thể vất vả lắm mới thi đỗ làm công nhân nhà máy sợi, công việc lại bị bố đẻ ép phải nhường cho em trai, cuối cùng nhảy sông t/ự v*n”.
Được, rất tốt.
Tôi xuyên thành một NPC thậm chí còn không có lấy một câu thoại.
Lý Tiêu Lệ nắm lấy tay tôi, mặt đầy chân thành: “Niệm Hi, xin lỗi cậu, là mình kéo cậu ngã. Nhưng chúng ta đã cùng xuyên vào đây rồi, sau này nương tựa lẫn nhau nhé, được không?”
Bốn đứa trong ký túc xá chúng tôi hẹn nhau đi leo núi gần trường, tôi và Lý Tiêu Lệ thể lực kém nên bị tụt lại phía sau.
Lý Tiêu Lệ trượt chân, cả người đổ ập về phía trước.
Phản xạ tự nhiên của con người khi ngã là túm lấy thứ gần mình nhất.
Thật không may, thứ đó lại chính là tôi.
Cô ấy túm ch/ặt lấy cổ tay tôi, tôi không trụ vững, cả hai cùng ngã nhào.
Khoảnh khắc trán đ/ập vào tảng đ/á, tôi nghe thấy một tiếng kêu giòn tan, giống như tiếng quả dưa hấu rơi xuống đất vậy.
Sau đó trước mắt tối sầm lại, mọi tri giác đều bị rút sạch.
Tuy có oán trách cô ấy, nhưng trên thế giới này chỉ có chúng tôi biết danh tính thật của nhau…
Tôi nhìn vào đôi mắt chân thành đó của cô ấy, gật đầu.
4.
Sau khi cảm xúc ổn định lại, cuối cùng tôi cũng có thể nhìn thấy ký ức của nguyên chủ.
Tôi và Lý Tiêu Lệ chưa kịp nói thêm câu nào, cửa phòng đã bị đẩy ra cái rầm.
“Yo, đại tiểu thư tỉnh rồi à?”
Là dì ghẻ của nguyên chủ.
Giọng bà ta sắc lẹm chói tai: “Nuôi mày bao nhiêu năm nay, vì một công việc mà sống ch*t đòi hỏi, đúng là đồ con gái, nhỏ nhen ích kỷ!”
Chà, không ngờ vừa xuyên không đã phải chiến đấu rồi.
Lý Tiêu Lệ hiểu tôi quá rõ, lập tức hiểu chuyện đẩy tôi lên phía trước, nhường lại chiến trường cho tôi.
Tôi chậm rãi ngước mắt lên, khóe môi nhếch một nụ cười lạnh nhạt.
“Dì ghẻ nói câu này hay thật, con phải thỉnh giáo dì một chút, cái từ ‘nhỏ nhen ích kỷ’ này của dì, là đang nói chính mình, hay là đang nói đứa con trai quý tử phải dựa vào việc cư/ớp công việc của con mới có được?”
Tôi vén chăn xuống giường, thong thả chỉnh lại vạt áo.
“Con là ‘đại tiểu thư’, thế dì là gì? Mụ địa chủ à?”
Hoàng Quế Hoa tái mặt, vội vã thò đầu ra cửa, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu để kẻ có lòng dạ x/ấu xa nghe thấy, bà ta sẽ không yên ổn đâu.
Hóa ra người này cũng biết sợ là gì, tôi cười mỉa mai.
“Nuôi con? Dì sợ là nhớ nhầm rồi nhỉ?”
“Người giặt giũ nấu cơm hầu hạ cả gia đình này là con, còn dì thì nhàn nhã sung sướng. Còn về công việc—là con tự dùng năng lực thi đỗ, dựa vào đâu mà phải nhường?”
Nguyên chủ ở nhà ngày nào cũng làm lụng giặt giũ nấu cơm hầu hạ cả nhà như một người làm thuê cho địa chủ.
Nếu không phải bác Vương tốt bụng ở khu tập thể thỉnh thoảng cho chút đồ ăn, nguyên chủ đã ch*t đói từ tám đời nào rồi.