Lý Tiêu Lệ sinh ba đứa con, hai gái một trai - đứa con trai phải cố gắng đến lần thứ ba mới sinh được, suýt chút nữa là mất mạng. Thẩm Vệ Đông đối xử với cô khách sáo nhưng không gần gũi, như đối đãi với một người quản gia khá tận tụy. Còn Lâm Tiểu Mai trở thành nỗi tiếc nuối vĩnh viễn trong lòng Thẩm Vệ Đông.
Hai năm sau, vì chuyện đứa em trai cùng cha khác mẹ của nguyên chủ đ/âm người bị thương, tôi quay lại khu tập thể một lần. Nhìn thấy Lý Tiêu Lệ từ xa, người đã khác hoàn toàn so với trước kia, tôi suýt chút nữa không dám nhận.
Những lời đàm tiếu trong khu tập thể không cần tôi phải hỏi cũng tự động lọt vào tai.
“Vợ nhà họ Thẩm ấy, hồi trước là một cô gái nhanh nhẹn biết bao, giờ cậu nhìn xem, trông chẳng khác gì bà già.”
“Chứ sao nữa, Thẩm Vệ Đông giờ là sinh viên đại học, nghỉ hè nghỉ đông đều không rảnh về nhà, nghe nói ở trường có một hồng nhan tri kỷ...”
“Chậc, hồi đó nếu không phải cô ta chen chân vào...”
Trong phút chốc, tôi tưởng rằng việc xuyên không chỉ là một giấc mơ. Sau khi giải quyết xong chuyện của đứa em trai nguyên chủ, tôi lập tức lên đường quay lại trường. Tôi không đi tìm Lý Tiêu Lệ, ở đây đã không còn người nào quen thuộc với tôi nữa.
10.
Những năm học đại học, cứ đến kỳ nghỉ là tôi lại chạy ra ngoài, đi đến hàng chục ngôi chùa, đạo quán, nhưng vẫn không tìm thấy cách để quay về.
Một ngày nọ, bạn học nói có một đạo sĩ tìm tôi. Tôi biết, cơ hội quay về của mình đã đến.
Đó là một lão đạo sĩ, tóc hoa râm, mặc bộ đạo bào chắp vá chằng chịt. Câu đầu tiên ông ấy nói khi nhìn thấy tôi là: “Cô không phải người ở đây.”
Lúc đó tôi suýt chút nữa bật khóc.
“Đạo trưởng, con có thể quay về không?”
Ông ấy nheo mắt nhìn tôi hồi lâu rồi nói: “Được.”
“Nhưng cô phải suy nghĩ kỹ, sau khi quay về, mọi thứ ở đây sẽ biến thành những dòng chữ trong sách. Tất cả những gì cô trải qua ở thế giới này sẽ trở thành một phân đoạn trong tiểu thuyết. Cô có chấp nhận được không?”
Có gì mà không thể chấp nhận chứ.
“Con làm được!”
Ông ấy lại nói: “Hơn nữa cô chỉ có thể tự mình quay về. Người kia, cô ấy không đi được nữa rồi.”
Tôi biết ông ấy đang nói đến Lý Tiêu Lệ.
“Cô ấy không muốn đi?”
“Không phải cô ấy không muốn đi, mà là không đi được nữa.”
Lão đạo sĩ thở dài: “Cô ấy đã lún quá sâu vào thế giới này rồi.”
“Cô ấy đã tạo ra quá nhiều ràng buộc với thế giới này - hôn nhân, con cái, ân oán, tình th/ù. Những thứ đó giống như rễ cây cắm ch/ặt cô ấy ở lại đây, không rút ra được nữa.”
Tôi nhớ đến dáng vẻ Lý Tiêu Lệ nằm trên giường tầng đung đưa chân ăn mì cay, nhớ đến bàn tay cô ấy nắm ch/ặt cổ tay tôi khi leo núi...
“Thực sự không còn chút cơ hội nào sao?”
Lão đạo sĩ lắc đầu: “Trừ khi cô ấy có thể vứt bỏ tất cả, nhưng...”
Tôi không nói thêm gì nữa. Lão đạo sĩ cho tôi biết thời gian quay về - giờ Tý ba ngày sau.
Đúng giờ Tý ba ngày sau, lão đạo sĩ đ/ốt ba đạo bùa, niệm một tràng chú dài mà tôi không hiểu nổi. Sau đó, tôi cảm thấy toàn thân như bị ai đó đ/è từ trên đỉnh đầu xuống, ngũ tạng lục phủ như bị xê dịch, trước mắt tối sầm lại...
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang nằm trong b/ệnh viện. Trần nhà màu trắng, mùi nước sát trùng, tiếng máy theo dõi nhịp tim kêu tít tít.
“Hi Hi! Hi Hi cậu tỉnh rồi!”
Gương mặt Trương Duyệt xuất hiện trước mắt tôi, đôi mắt khóc sưng như quả đào.
“Cậu hôn mê suốt ba ngày cậu có biết không! Làm mình sợ ch*t khiếp!”
Vương D/ao cũng ở bên cạnh, rót cho tôi cốc nước.
“Bác sĩ nói cậu bị chấn động n/ão nhẹ, tỉnh rồi thì phải ở lại theo dõi thêm vài ngày.”
Câu đầu tiên tôi nói là: “Lý Tiêu Lệ đâu?”
Họ nhìn nhau, biểu cảm trở nên rất kỳ lạ.
“Tiêu Lệ vẫn chưa tỉnh.” Trương Duyệt nói nhỏ.
“Bác sĩ nói cậu ấy bị ngã nặng hơn cậu, đã ba ngày rồi mà vẫn chưa tỉnh...”
Tôi nhắm mắt lại. Tôi biết tại sao cô ấy không tỉnh. Cô ấy đang ở thập niên 70, trong nhà Thẩm Vệ Đông, đang dỗ ba đứa con ngủ.
Tôi đã gặp bố mẹ Lý Tiêu Lệ, tóc họ đã bạc trắng, dáng vẻ tiều tụy. Nhớ đến mẩu giấy tôi nhờ người gửi cho Lý Tiêu Lệ trước khi quay về, không biết cuối cùng cô ấy sẽ lựa chọn ra sao.
11.
Sau khi xuất viện, tôi quay lại ký túc xá một chuyến. Mọi thứ trong phòng vẫn như cũ. Giường của tôi vẫn như lúc rời đi, chăn trên giường Lý Tiêu Lệ xếp gọn gàng, trên gối vẫn còn một sợi tóc dài cô ấy rụng.
Tôi ngồi xuống giường cô ấy, lấy điện thoại ra, mở lại cuốn “Thập niên 70: Vợ chồng thanh niên trí thức trở thành triệu phú”.
Kết cục đã thay đổi.
Lý Tiêu Lệ trong tiểu thuyết đã kết hôn với Thẩm Vệ Đông, sinh ba đứa con, quán xuyến việc nhà, ngày càng tiều tụy. Thẩm Vệ Đông làm quan, trong lòng vẫn chứa hình bóng Lâm Tiểu Mai. Lâm Tiểu Mai vẫn trở thành triệu phú, tác giả đã phối cho cô một nam chính tốt hơn, chuyện cũ đã trở thành khúc nhạc đệm thời trẻ, cô ấy sống một đời hạnh phúc mỹ mãn.
Điều khiến tôi nghẹt thở nhất chính là phần ngoại truyện. Trong phần ngoại truyện mới, khi Thẩm Vệ Đông đã già, một lần s/ay rư/ợu, anh ta nói với Lý Tiêu Lệ: “Điều hối h/ận nhất đời này của tôi chính là lấy cô.”
Lý Tiêu Lệ không nói gì, quay người vào bếp nấu canh giải rư/ợu cho anh ta.
Phần bình luận bùng n/ổ.
“Tác giả, bạn bị b/ệnh à??? Lý Tiêu Lệ tuy lúc đầu đáng gh/ét nhưng về sau cũng thảm quá rồi!”
“Đây là quả báo của việc làm tiểu tam sao?”
“Dựa vào đâu mà đàn ông đào tường là thâm tình, còn đàn bà thì là tiểu tam?”
“Tôi không đồng cảm với Lý Tiêu Lệ, nhưng tôi đồng cảm với ba đứa trẻ đó.”
“Tác giả, bạn có phải là kẻ gh/ét phụ nữ không? Sao lại viết Lý Tiêu Lệ thành ra thế này?”